[Phụ nợ tử thừa] Chương 28

[Phụ nợ tử thừa] Chương 28

Cỡ chữ:

Chương 28: Gió thổi mưa giông trước cơn bão

Gió thổi lâm râm, cuốn theo đất bụi, có xu hướng thổi qua toàn bộ giới Pháp thuật.

Người sáng suốt cũng nhìn ra được, ngày người kia trở về đã càng ngày càng gần.

Đầu tiên, đêm trăng tròn, Peter Pettigrew bỏ chạy;

Quả nhiên, người hầu cũ tìm về với chủ, nghĩ kế giúp Voldermort trọng sinh;

Sau đó, cuộc thi Tam Pháp Thuật diễn ra, chàng trai vàng không hiểu sao lại trúng tuyển.

Nếu theo như lời của Sissy nói thì tất cả chỉ thiếu một chút nữa thôi…

Dumbledore đang đi một nước cờ hiểm, ông ta để cho Harry Potter dự thi, thậm chí trơ mắt nhìn cậu ta đến gần với âm mưu.

Là bởi vì ông ta tin tưởng khi Voldemort cường thịnh trở lại cuối cùng cũng sẽ bị Harry Potter đánh bại lần thứ hai.

Không thể không nói Lão hồ ly này tính toán không bỏ sót gì cả, Sissy biết rõ tình tiết câu chuyện nên rõ ràng biết rằng kết cục sau cùng là tà bất thắng chính, nhưng Dumbledore lại có thể mưu tính sâu xa đến nhường này, thực sự khiến cho người ta thật kính nể.

Gió thổi mưa giông trước cơn bão.

Gió nổi lên, cuộc thi Tam Pháp Thuật bắt đầu.

Read more

[Phụ nợ tử thừa] Chương 27

[Phụ nợ tử thừa] Chương 27

Cỡ chữ:

Chương 27: Cải lão hoàn đồng cũng lừa bố mày.

“Đúng là thần chú không xảy ra vấn đề gì cả, nếu như ta đoán không sai thì thứ ngăn Sissy lại chính là Lằn tuổi kia đó!”

Một khắc này, cậu cảm thấy rất kinh ngạc, không phải là bởi vì Dumbledore đột nhiên đến mà là ngạc nhiên vì người phụ nữ ngốc đó bị Lằn tuổi ngăn lại.

Lằn tuổi đó sẽ không kém cỏi đến mức dựa vào tướng mạo để phán đoán người đi đến gần cái cốc lửa đó có phù hợp yêu cầu tuổi tác hay không đâu, vậy chẳng lẽ là do người phụ nữ ngốc đó bị tâm lý sao? Không, sẽ không đâu, người phụ nữ này tuy rằng lúc nào cũng trong trạng thái không mang theo não, nhưng vào thời khác nguy hiểm lại đưa ra được những quyết định mà người bình thường không thể nghĩ ra được, vậy chẳng lẽ thứ mà cô ấy thực sự không qua được là do cơ thể của cô ấy sao?

Không sai, bởi vì cô ấy sử dụng pháp thuật giữ nhan mà giữ được khuôn mặt của mình duy trì ở bộ dáng mười lăm mười sáu tuổi, nhưng bản chất của pháp thuật đấy không gì khác chính là dùng tinh hoa máu thịt để nuôi dưỡng da mặt, người sử dụng pháp thuật đấy không những không thể kéo dài cuộc sống mà còn rút ngắn tuổi thọ và cuối cùng làm tổn thương các cơ quan nội tạng của họ.

Dạng phép thuật một lợi nhiều hại như vậy sẽ càng ngày càng đào khoét cơ thể cô ấy, làm sao có thể thực sự bảo trì thanh xuân vĩnh viễn được.

Read more

[Phụ nợ tử thừa] Chương 26

[Phụ nợ tử thừa] Chương 26

Cỡ chữ:

Chương 26: Nhánh mai cô độc đau khổ

Trên khuôn mặt tuấn mỹ của chàng trai nở một nụ cười sủng nịch, còn cô gái đứng đối diện với cậu ta thì gật đầu mặt đỏ ửng, thẹn thùng khiến người khác yêu thương…

Nhưng mà sau câu nói của Cédric thì tất cả ngày tốt cảnh đẹp giai nhân vừa nãy đều hóa thành hư không, đôi mắt màu xám tro của chàng trai híp lại chỉ còn một nửa, không gian ngay lập tức như đóng băng, nhưng cô gái thì vẫn cười như trước, chỉ là nụ cười này có chút giống với nụ cười cô ấy cười với Moody ở hôm lễ khai giảng, không thể biết được chuyện đó là tốt hay là xấu nữa.

Cédric không thể tránh khỏi việc chạm phải ánh mắt của Sissy, không khỏi rùng mình một cái, từ thái dương liên tiếp rơi xuống hai giọt mồ hôi. Bộ dạng đó thật không giống như một cặp trai gái có dung mạo xuất chúng đứng ở trước mặt mà ngược lại trông giống hai con rồng lửa tàn bạo hơn.

Ánh mắt của cậu đã sững sờ trong một thời gian dài rồi, khó khăn lắm mới có thể phục hồi lại tinh thần, lập tức lùi lại một bước, nói ra một câu thật hùng hồn: “Tôi không nhìn thấy cái gì hết!” Nói xong câu đó quay đầu chạy vội, biến mất ở phía cuối hành lang.

Sissy cùng Draco đều giữ im lặng thật lâu, sau đó mới không hẹn mà cùng nhìn về phía Cédric vừa biến mất.

“Draco, cậu nói xem có phải Cédric đã hiểu lầm chuyện gì rồi đúng hay không?” Người nào đó bất tri bất giác mà nhận ra được tính nghiêm trọng của vấn đề.

Read more

[Phụ nợ tử thừa] Chương 25

[Phụ nợ tử thừa] Chương 25

Cỡ chữ:

Chương 25: Cốc và bộ pha trà

Sau khi hội trường hoàn toàn yên tĩnh, Dumbledore hắng giọng, bắt đầu nói rõ hơn về cuộc thi Tam Pháp Thuật.

Cuộc thi Tam Pháp Thuật, nghe tên là hiểu, là một cuộc đua tranh hữu nghị giữa ba trường phép thuật lớn nhất Châu Âu. Mỗi một trường sẽ chọn ra một học sinh giỏi nhất để cùng so tài trong ba hạng mục phép thuật, nhưng sau này khi số người chết thực sự quá nhiều thì cuộc thi Tam Pháp Thuật cũng bị gián đoạn.

Các học sinh phía dưới nghe Dumbledore giới thiệu, nguyên một đám kích động đến sáng hết cả mắt, nhưng khi vừa nghe đến cấm học sinh dưới mười bảy tuổi tham gia, rất nhiều học sinh tuổi tác chưa đủ chỉ có thể nắm cổ tay thở dài.

Sissy cũng đang thở dài, cô đã phải chủ động hạ thấp cảm giác tồn tại của mình mà ngồi hàng ghế giáo sư cuối cùng để ăn nốt điểm tâm, kể từ khi bước vào đây thì con mắt phép thuật của Moody giả luôn nhìn chằm chằm vào cô, tuy rằng cô thật trong sạch nhưng cũng như ngồi trên đống lửa.

Thật vất vả với kết thúc buỗi lễ tựu trường, lưng Sissy đã hoàn toàn cứng đờ, toàn bộ lễ nghi của cô đều bị con mắt kia nhìn chằm chằm đến mức không dám nhúc nhích, thật đúng là khổ sở vô cùng, tuy rằng ngay từ đầu đã có sự chuẩn bị tâm lý, nhưng cô cũng không nghĩ tới năm nay mình lại có thể bi thảm đến loại trình độ này.

Read more

[Phụ nợ tử thừa] Chương 24

[Phụ nợ tử thừa] Chương 24

Cỡ chữ:

Chương 24: Mỉm cười rất khuynh thành

Một cơn mưa nữa lại tới… Lại là một buỗi lễ tựu trường nhiễm một chút khí lạnh của mùa thu.

Sissy lẳng lặng mà ngồi trong khoang tàu đến Hogwarts, ngón tay nhỏ nhắn vuốt vuốt đũa phép của chính mình, mười lăm một phần tư tấc Anh, gỗ tử sam, viên hồng ngọc phía đuôi đũa phép tỏa sáng trong khoang xe mờ tối… Ma lực chậm rãi lan rộng khắp đũa phép, cuối cùng cũng lan đến đuôi đũa phép, xích sắt màu đen rơi ở trên bàn, âm thanh leng keng vang dội như đang nóng lòng.

Cô nhớ rất rõ ràng… Năm nay là năm Voldemort sống lại…Cô cũng không dám hy vọng xa vời là mình có thể thay đổi được cái gì…Cô chỉ muốn cố gắng hết sức làm những chuyện mình có thể để sau này không phải hối hận, ít nhất nếu như cô có thực sự trở thành một vật hy sinh trong quãng thời gian chiến tranh thì cũng không phải lưu luyến cái gì, như vậy là đủ rồi…

Một nụ cười tươi nở ra trên gương mặt tinh xảo, mềm mại đáng yêu đến tận xương nhưng lại chứa đựng rất nhiều đau thương cùng bất đắc dĩ, tiếng thở dài nhẹ kia có thể khiến lòng người tan ra, và cô gái đó đẹp như một bông hoa mẫu đơn dưới ánh trăng vậy.

Chàng trai tóc bạch kim ngồi đối diện đang nhìn cô ấy, tâm trạng lại khó có thể bình tĩnh trở lại – kể từ ngày dấu hiệu hắc ám đó xuất hiện thì cậu chưa từng được bình yên một chút nào cả, nhưng mà vì không muốn khiến cho cha mẹ thêm phiền lòng mà cố gắng biểu hiện như mình không thèm để ý chút nào…Nhưng ngay cả khi cậu xuất thân trong giới quý tộc, cũng trưởng thành hơn nhiều so với bạn bè cùng trang lứa thì cuối cùng cậu cũng vẫn chỉ là một chàng trai 14 tuổi mà thôi, che dấu nhiều ngày như vậy, cậu cũng đã sớm mệt mỏi không chịu nổi rồi.

Không nghĩ tới, chỉ khi ở trước mặt cô cậu mới có thể dỡ xuống lớp ngụy trang mình hay đeo thường ngày. Read more