[Phụ nợ tử thừa] Chương 38

[Phụ nợ tử thừa] Chương 38

Cỡ chữ:

Chương 38: Ăn một miếng pút – đinh

Khi bước vào sân ga 9¾, Sissy có một cảm giác như trút được gánh nặng, mấy ngày nghỉ này của cô trôi qua thật không thoải mái.

Đương nhiên, người cảm thấy không thoải mái cũng không chỉ có mình cô, mà Harry người được Hội Phượng hoàng bảo vệ đến mức gió thổi không lọt cũng là một bộ dạng buồn bã, âu sầu.

“Harry, cậu có biết không…Bộ dạng cậu bây giờ y hệt con chó bị vứt bỏ…” Sissy thành thật nói. Có điều Harry không phải bị người từ bỏ, mà là bị huy hiệu từ bỏ. Đối với đứa bé một lòng cầu tiến này, Sissy cảm thấy mình cần phải an ủi cậu ta một chút: “Thực ra cậu không cần buồn rầu đâu, cậu cần phải biết rằng màu sắc của huy hiệu huynh trưởng không phù hợp với màu mắt của cậu, màu đỏ phối với màu xanh lá cực kỳ có hương vị của đất.”

Khóe miệng Harry giật một cái, trải qua mấy ngày nghỉ này, cậu phát hiện người ở Slytherin đều là cực phẩm, đặc biệt là người phụ nữ trước mắt này, những lời nói từ trong miệng cô ấy nói ra đều khiến người khác có cảm giác rất bất lực.

Có điều nhờ lời an ủi của cô ấy, mà tâm tình của Harry cũng không khó chịu như trước nữa, tuy rằng cậu muốn làm huynh trưởng, nhưng so với cậu, rõ ràng là Ron càng khát vọng có cái huy hiệu này hơn, thân làm con trai út trong nhà, từ nhỏ Ron đã lớn lên trong sự xem nhẹ của mọi người, hiện tại Ron đã thành huynh trưởng, cuối cùng phu nhân Weasley cũng coi trọng đứa bé này hơn rồi. Read more

[Phụ nợ tử thừa] Chương 37

[Phụ nợ tử thừa] Chương 37

Cỡ chữ:

Chương 37: Người không lãng mạn cần thay đổi

Để bảo đảm an toàn, Sissy và mọi người lựa chọn phương tiện đi lại là chổi bay, đó thật là một nỗi đau đối với cô, bởi vì cô không thích Quidditch từ khi còn nhỏ rồi. Nguyên nhân cho việc không thích đó là vì từ nhỏ sức lực của Sissy đã lớn hơn so với phù thủy bình thường, tuổi còn nhỏ nên không biết khống chế sức mạnh, cho nên lần bay đầu tiên của Sissy đã không cẩn thận bẻ gãy chổi ở giữa không trung, từ đó về sau cô có một sự sợ hãi nhất định đối với cây gậy yếu ớt đó.

Đương nhiên lần này Sissy cũng không có ý định tự mình cưỡi chổi bay về, mà là ngồi phía sau chổi của Harry, vỗ ngực bảo là để bảo vệ, chỉ là tuy rằng cô ngồi rất ổn định nhưng Harry lại như đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than.

“Tiểu thư Suyier…Cô có thể để tay của cô ra chỗ khác được không…”

Harry, vừa tròn mười lăm tuổi, vừa bước vào tuổi dậy thì, lúc này bàn tay mềm nhũn của cô gái nắm lấy eo cậu, cậu không chịu nổi mà đỏ hết mặt, Firebolt ở dưới đã không chịu nổi mà bắt đầu giật giật.

Sissy nhìn cậu ta xấu hổ, ngược lại còn cười đến thoải mái, đối với mấy cậu thiếu niên giống Draco, cô vẫn chỉ coi bọn chúng như đứa trẻ, lúc này không nhịn nổi mà có chút tâm tư trêu đùa.

Thẳng đến khi con mắt ma pháp của Moody bắt đầu bất mãn nhìn về phía cô, Sissy mới an phận được một tí, ngoan ngoãn ngồi phía sau cây chổi của Harry, khôi phục lại chút nghiêm túc cần có. Read more

[Phụ nợ tử thừa] Chương 36

[Phụ nợ tử thừa] Chương 36

Cỡ chữ:

Chương 36: Sư tử đã có độc xà trị

“Không nên để đũa phép trong túi, cho dù ông là phù thủy ưu tú nhất cũng sẽ là tự mình đốt mông của mình.”

“Ah? Đúng không? Tôi chỉ biết là, dù tôi để đấy thì tôi cũng có thể cầm lấy nó bất cứ lúc nào, chẳng lẽ so với bị giết thì cô để ý đến cái mông của mình sao?”

Từ ngày hai người bắt đầu hợp tác trở đi, giữa bọn họ chỉ có sự đối chọi gay gắt.

Đều là những Thần sáng ưu tú, cũng đã cùng đối mặt với sinh tử cùng nhau, như vậy là cũng đủ để họ hiểu nhau, rồi lại chán ghét nhau, cùng chí hướng nhưng cho đến tận bây giờ cũng không phải bạn bè…

Moody nhếch miệng cười cười, ông còn nhớ lần đâu tiên mình gặp Sissy Suyier, lúc đó cô ấy chẳng qua cũng chỉ là một cô gái nhỏ mới tốt nghiệp Hogwarts, nhưng xinh đẹp động lòng người, tài năng lộ rõ.

Đã nhiều năm trôi qua, dung mạo cô vẫn như trước, tính cách…Cũng vẫn làm người ta chán ghét như trước.

“Được rồi, Mắt Điên, cảm ơn bức thư của ông.”

Cô gái tóc trắng nói xong, giấy viết thư đã được dùng phép bay ra, lướt qua mặt của Moddy, đâm vào tường phía sau lưng ông.

Tonks đứng ở một bên nhìn đến trợn mắt hốc mồm, xem ra lời đồn là thật, Mắt Điên cùng Sissy Suyier này đúng là không bình thường, mới vừa gặp nhau mà đã lửa cháy phừng phừng rồi!! Vốn có Sirius cùng Snape cũng đã đủ ồn ào rồi… Giờ lại còn thêm hai người này nữa, đúng là đủ loại lục đục trong Hội Phượng hoàng…

Read more

[Phụ nợ tử thừa] Chương 35

[Phụ nợ tử thừa] Chương 35

Cỡ chữ:

Chương 35: Rất nhiều mối họa trong Hội Phượng Hoàng

Khi Draco tỉnh lại, phát hiện bản thân đang ở trong một căn phòng xa lạ, căn phòng này rất lớn, có thể nhìn ra được mỗi một món đồ trong căn phòng này đều có giá trị không nhỏ.

Chàng trai có mái tóc màu bạch kim ngồi ngẩn người, từ từ đứng dậy, lúc này mới cảm thấy đau nhức toàn thân, rõ ràng là đã bị bùa Hóa đá cùng bùa Hôn mê đánh trúng.

Trí nhớ trước khi hôn mê dần quay lại, Draco nhớ bản thân đòi đi theo Edwin đến trang viên Suyier…Sau đó…Sau đó nữa…

Trí nhớ kế tiếp lại trống rỗng, bị xóa rồi sao?

Draco ôm đầu của mình, một lần nữa ngã lên giường.

Ánh đèn xa lạ chiếu vào làm mắt cậu hơi đau, đành phải híp mắt lại một chút.

Tuy rằng đoạn trí nhớ kia bị mất, nhưng Draco đoán, chắc là Edwin đã ra tay với cậu…Tại sao Edwin lại xuống tay với cậu? Chẳng lẽ…Hắn ta muốn giúp Sissy sao?

Suy nghĩ trong đầu hỗn loạn, Draco ngồi dậy, muốn nhìn thử xem rốt cuộc mình đang ở chỗ nào.

Lúc này cậu mới cẩn thận quan sát căn phòng này, có thể nhìn ra được căn phòng này thuộc về một cô gái, một tiểu thư quý tộc.

Cậu cũng không chạm vào đồ vật trong phòng, xuất phát từ lễ phép quý tộc, chưa có sự cho phép của chủ nhân mà chạm vào đồ trong nhà là một hành vi vô cùng vô lễ, đặc biệt nhìn đồ vật trong này hẳn là thuộc về một thục nữ…

Cậu đứng trước gương chỉnh sửa quần áo của mình một chút mới đi ra khỏi căn phòng xa lạ này.

Hành lang rộng rãi có hơi trống trải, thậm chí còn chẳng treo tranh, chỉ có một thảm treo tường, trên đó viết mấy cái tên.

Thảm treo tường như vậy cũng không quá xa lạ đối với Draco, bởi vì mỗi một gia đình quý tộc đều phải có, thứ hấp dẫn cậu chính là họ được ghi trên thảm —— Suyier?

Chẳng lẽ nơi này là trang viên Suyier? Sao cậu vào được trang viên Suyier thế? Người phụ nữ ngốc đó đâu rồi? Cô ấy đang ở đâu?

Trong phút chốc tâm Draco loạn như ma, nhất là âm thanh vang lên phía sau cậu, trầm thấp mà khàn khàn.

“Xem ra cậu đã phát hiện ra rồi, bímật của nhà Suyier…”

Draco quay phắt đầu lại, đúng như dự đoán, đập vào mắt cậu là một bộ quần áo trắng, cùng với người đàn ông tóc trắng đang nhếch khóe môi.

Bí mật nhà Suyier, là chỉ tấm thảm treo tường kia sao?

Chuyện Dracp chủ động xin đi cùng Edwin đến trang viên Suyier đã là chuyện một ngày trước.

Sau khi cậu tỉnh lại, nơi cậu đứng đúng là trang viên Suyier, mà Edwin thấy cậu đã tỉnh lại, cũng không nói gì thêm, cũng chẳng để ý câu hỏi của cậu mà đưa cậu quay về nhà Malfoy luôn, sau đó rời đi.

Cuối cùng Draco cũng không gặp được Sissy…Cô ấy đã chạy trốn rồi sao?

Chắc là vậy rồi…Người phụ nữa ngốc đó cũng không phải ngu ngốc thực sự, hơn nữa Edwin kể với cha mẹ cậu cùng đám Tử thần Thực tử còn lại là khi hắn ta đến đã chẳng biết Sissy Suyier đi đâu rồi.

Mà đoạn trí nhớ đó Draco cũng bị mất rồi…Cuối cùng cũng chẳng kể được gì, chỉ đành đồng ý với lời Edwin nói trước mặt những người khác.

Nhìn tình xuống có lẽ người phụ nữ ngốc đó đã thực sự trốn thoát, Edwin cũng không thể thực hiện được ý đồ của mình.

Nghĩ như vậy, Draco lại cảm thấy yên tâm hơn nhiều.

Chỉ là câu nói kia của Edwin có nghĩa là gì? Bí mật của nhà Suyier?

Chàng trai với mái tóc màu bạch kim chưa phát hiện ra bản thân đã đứng ngẩn người bên cửa sổ một lúc lâu, ánh nắng chiều chiếu vào gương mặt cậu, lông mi dày chiếu xuống để lại một bóng đen nhàn nhàn.

Thẳng đến khi giọng nói của cha truyền đến, cậu mới hồi phục lại tinh thần.

Lucius mặt không cảm xúc, đứng ở cửa phòng ngủ của Draco, đầu đũa phép hình rắn chỉ chỉ vào Draco.

“Đi theo cha đến thư phòng.”

Read more

[Phụ nợ tử thừa] Chương 34

[Phụ nợ tử thừa] Chương 34

Cỡ chữ:

Chương 34: Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh

Xin được đồng hành cùng sao?

Những Tử thần Thực tử đều cảm thấy vô cùng kinh ngạc, trang viên Malfoy vốn đang an tĩnh lại trở nên càng yên lặng như đáy vực sâu.

Narcissa kéo cánh tay Draco, lại bị chàng trai ấy né ra.

“Từ nhỏ tôi đã nghe cha tôi nói về việc Ngài ấy vĩ đại như thế nào, bây giờ tôi cũng đã mười bốn tuổi, đã có thể cống hiến sức lực cho Chúa tể vĩ đại, tiên sinh Suyier chắc là sẽ không để ý đến việc mang hậu bối theo, đúng không?”

Lời nói của Draco đẩy Edwin vào một hoàn cảnh khá lúng túng, nếu như hắn không đáp ứng thì chính là không đồng ý việc hậu bối tận trung với Ngài ấy…Cứ như vậy, hắn chỉ có thể đồng ý, mà nếu đồng ý…

Draco vốn cho rằng Edwin sẽ phải bối rối một lúc, nhưng người đàn ông trong bộ đồ trắng ấy vẫn cười đến mây trôi nước chảy như cũ: “Không sao cả, thiếu gia Malfoy có thể đi theo tôi thì tốt rồi.”

Đôi mắt màu hổ phách hơi cong lên, rõ ràng đã là người đàn ông không còn trẻ, nhưng vẫn phát ra một loại mê hoặc khác, giống như chỉ cần hắn cười, trong xương đã tỏa ra sự cô độc yên tĩnh, kết hợp cùng với mái tóc màu bạc của hắn ta, đúng là nùng diễm (vô cùng diễm lệ).

Draco đột nhiên cảm thấy chính mình đã xem thường người đàn ông này, hắn có thể lặng yên không một tiếng động chạy ra khỏi Azkaban vào mười mấy năm trước, điều đó đã đủ nói rằng hắn là môt phù thủy mạnh mẽ, mà hôm nay hắn quay trở lại vì muốn báo thù người phụ nữ ngốc kia…

Read more