Chương 43: Trong mắt người cuồng con là không có đạo lý
Thời tiết tháng 10 đã dần chuyển lạnh, lúc sáng sớm còn có thể nhìn thấy sương sớm đọng trên phiến cỏ.
Sau vài ngày thời tiết u ám, cuối cùng bầu trời cũng quang đãng trong xanh trở lại, ánh ban mai rực rỡ chiếu xiên vào những ngôi nhà cao thấp cổ kính ở Hogsmeade, làm tăng thêm chút sinh khí cho nơi này.
Trong một buổi sáng như vậy, cô gái tóc bạc đi một mình trong những con hẻm ở Hogsmeade, tiếng bước chân “lộc cộc” kéo dài đến tận Quán Đầu Heo.
Quán bar vào buổi sáng thường không đông khách, đặc biệt là Quán Đầu Heo, nơi này kinh doanh không được tốt lắm, chỉ có ông lão chủ quán đứng sau quầy bar dùng một cái khăn bẩn đến mức không nhìn thấy màu sắc ban đầu để lau những cái ly thủy tinh cũng bẩn như vậy, thấy Sissy đi vào, cũng không buồn để ý đến cô, chỉ liếc mắt về phía cô đang ngồi, một người đàn ông với bộ quần áo và tóc màu trắng đã đợi ở đó từ lâu.
“Ôi!! Hôm nay cậu không đeo mặt nạ à?”
Sissy hừ lạnh một tiếng, ngồi xuống đối diện với người đàn ông tóc trắng, người đàn ông trước mặt cô rõ ràng có chút nữ tính, một đóa sen đỏ nở rộ mê hoặc chạy dọc theo cổ, khiến người đàn ông có thêm một chút quyến rũ không phù hợp với tuổi.
“Mặt nạ của tôi vốn là để đề phòng chị thôi, tôi và chị đã thẳng thắn đối đãi với nhau rồi, đeo cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa.”
Giọng nói Edwin hơi khàn khàn, Sissy bĩu môi, không có nói nữa.
Bây giờ hai người đang hợp tác để sử dụng lẫn nhau, không có mối quan hệ nào giữa họ, thứ kết nối hai người chỉ là giá trị sử dụng của người kia.
Edwin cười nhẹ, một lúc sau, cậu ta thu lại ý cười bên môi và gọi hai ly bia bơ, một ly đặt trước mặt mình, ly còn lại đưa cho Sissy.
“Nói đi, cậu tìm tôi là có chuyện gì vậy?”
Mọi chuyện bắt đầu từ hai ngày trước, sau khi Sissy cắn răng nghiến lợi đọc thông báo, cô bắt đầu nghĩ cách viết thư cho Edwin.
Chuyện này tưởng chừng đơn giản, nhưng bây giờ Umbridge đã kiểm soát toàn bộ Hogwarts, mức độ bảo mật của bức thư vẫn còn là một vấn đề, nếu nói quá rõ ràng, chẳng may bức thư bị cướp giữa chừng thì sẽ lộ hết, nói không rõ thì lại sợ Edwin sẽ không ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, sau khi suy nghĩ một hồi lâu, cô quyết định nên có một cuộc nói chuyện trực tiếp giữa hai người.
Sissy cúi đầu nhấp một ngụm bia bơ, giả vờ hỏi một câu: “Có phải Cho vẫn chưa biết thân phận thật của cậu đúng không?” Read more