[Chỉ muốn ôm em] Chương 13

[Chỉ muốn ôm em] Chương 13

Cỡ chữ:

Chương 13

“Mày…” Potter tức giận đến mức muốn giơ chân lên, mọi người đều biết từ trước đến nay khi Lucini cùng nhóm với Severus đều không xảy ra chuyện gì, vừa về nhóm cậu ta thì đã gặp chuyện, chính Potter cũng cảm thấy xấu hổ khi nói đến? Dù sao thì Lucini cũng là một loli nhỏ trắng trẻo mũm mĩm, dịu dàng và dễ thương, tất cả mọi người đều bất giác coi cô như một cô em gái ngây thơ cần được chăm sóc. Vì vậy, sai lầm này dù có thế nào Potter cũng không thể trốn được.

“James, bớt tranh cãi đi! Thương tích của Lucini cần phải ở lại đây một đêm, chúng ta hãy để cô ấy nghỉ ngơi sớm một chút. Ngủ một giấc là sẽ hết đau, bà Pomfrey đã để lại cho hai người ma dược rồi đấy.” Lupin cắt ngang câu nói của Potter, với tình hình này cho dù nhìn thế nào đi nữa, bọn họ cũng không có được lợi thế.

“Được rồi.” Potter lẩm bẩm một cách miễn cưỡng.

Lily cho Lucini uống thuốc, rồi đắp chăn và hôn lên trán cô: “Lucini, nghỉ ngơi thật tốt.” Lucini nép mình trong chăn và thở dài, cái loại hào quang của tình mẫu tử toát ra trên người Lily cũng đẹp đẽ thật, thảo nào Severus và James đều thích đến chết đi sống lại! “Đồ ngốc, nhắm mắt ngủ đi!” Vẻ đáng yêu của Lucini khi cố gắng mở mắt và chống lại tác dụng của thuốc thực sự khiến Severus không chịu nổi, liếc mắt nhìn cô rồi dùng tay dí vào trán cô một cái.

Lucini cau mày oan ức, nhưng cô thực sự quá buồn ngủ, nhắm mắt lại, trước khi ý thức mơ hồ vẫn cố lẩm bẩm nói, âm thanh rất nhỏ, chỉ có người vừa cúi xuống tiến lại gần cô là Severus mới có thể nghe được: “Mình biết cậu chỉ đối xử nhẹ nhàng với Lily mà cậu yêu mến thôi, còn những người khác chỉ là bắp cải nhỏ!” Cơ thể Severus cứng đờ, giúp cô đóng rèm lại rồi cùng Lily rời đi.

Ngày hôm sau, Lucini đã hoàn toàn bình phục, nhìn cánh tay trắng nõn của mình, không nhịn được mà giơ ngón cái thật to lên cho ma dược! Nếu trong thế giới Muggle thì chắc phải tìm cách để không để lại sạo, nhưng trước khi nghĩ đến cái đấy, thì việc còn sống sót được cũng đã không tệ rồi! Read more

[Chỉ muốn ôm em] Chương 12

[Chỉ muốn ôm em] Chương 12

Cỡ chữ:

Chương 12

“Tên tiểu nhân nham hiểm đó!” Potter nhảy dựng lên, chỉ hận không thể làm cho Severus xuất hiện trước mặt mình ngay lập tức và đánh cậu một trận.

“Nhắc tới mới nhớ, James, tại sao cậu lại luôn gây rắc rối với Severus vậy? Theo như mình biết, hai người đã cãi nhau ngay khi gặp nhau trên tàu tốc hành Hogwarts lần đầu tiên, sau đó mối hận thù cứ tiếp diễn mãi, tại sao vậy?” Nói đến đây, lòng hiếu kỳ của Lucini lại bắt đầu trỗi dậy, ban đầu cô còn nghĩ rằng đó là do Lily, nhưng rõ ràng sự thực không phải là như thế.

“Hừ! Ngay từ cái nhìn đầu tiên mình đã biết cậu ta không phải là người tốt, nhìn bộ dạng luộm thuộm, ủ rũ và tự cao tự đại đó mà xem.” Giọng điệu của Potter đầy khinh thường và chán ghét đối với Severus.

“Ngay từ cái nhìn đầu tiên à! Mình còn tưởng rằng cậu yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên, sau đó mới muốn thu hút sự chú ý của cậu ấy theo cách ngây ngô này, sau đó cứ một mạch tương thân tương ái, cuối cùng người có tình cũng sẽ thành thân nhân.” Đầu óc Lucini bắt đầu đi xa, tha thứ cho cô, đối với một đứa nhỏ bắt đầu viết các loại chuyện tưởng tượng từ hai năm trước, thì sẽ nhất thời, khụ khụ, thói quen nghề nghiệp. Read more

[Chỉ muốn ôm em] Chương 11

[Chỉ muốn ôm em] Chương 11

Cỡ chữ:

Chương 11

Cha mẹ của Potter đã đi du lịch đến Ai Cập, nên tất nhiên bọn họ sẽ lựa chọn nhà của Potter. Ngôi nhà của nhà Potter không lớn, chỉ cần cẩn thận quan sát là đã có thể vô tình khám phá ra sự cổ kính sâu sắc. Lucini tò mò đánh giá, ngôi nhà này không lớn, tổng cộng có hai tầng và có thêm một khu vườn nhỏ, đơn giản và cổ kính. Với tư cách là một gia đình quý tộc thuần huyết Gryffindor cổ xưa, cho dù nó không sang trọng như nhà Malfoy, thì cũng không nên… bình dân như vậy chứ! Nói một cách nghiêm túc, còn không bằng phong thái của nhà Evelina.

Lucini không giấu giếm sự tò mò và dò xét của mình, cho nên ánh mắt ngạc nhiên, hoài nghi và thất vọng đã bị bốn người nhìn thấy hoàn toàn.

“Thế nào? Tiểu thư Evelina thất vọng vì nơi này không thể so sánh với sự sang trọng của nhà Malfoy sao? Vậy thì hãy đi đến nhà người bạn Slytherin độc ác của cậu đi, ha ha, quên mất, Snivellus là một tên nghèo kiết xác, à đúng rồi, không phải là còn Malfoy sao?” Sirius đột nhiên nghĩ đến lời mỉa mai giễu cợt mà người trong nhà đánh giá nhà Potter “thuần huyết sa sút ”, “thuần chủng đắm mình trong việc thân cận với Muggles”, “Gia tộc Potter ngày nay làm sao có thể có được vẻ huy hoàng như tổ tiên? Không khéo thế hệ sau sẽ bị giảm xuống thành thường dân”.

Lucini cảm thấy Sirius dù năm hai cũng vẫn như vậy, vẫn còn rất mẫn cảm, trong lòng đen tối và luôn nghĩ bậy bạ, tuy rằng cô cũng lười quan tâm cậu ta, nhưng điều đó không có nghĩa là cô cho phép cậu ta xúc phạm cô trước mặt bạn bè như vậy. Read more

[Chỉ muốn ôm em] Chương 10

[Chỉ muốn ôm em] Chương 10

Cỡ chữ:

Chương 10

“Philomena, cậu có cuốn sách nào hay muốn giới thiệu không? Mấy quyển sách đọc gần đây thật sự rất nhàm chán!” Lucini cảm thấy mặc dù học phép thuật rất quan trọng, nhưng cô cũng cần điều chỉnh tâm trạng một chút.

“Chị gái mình có gửi cho mình một vài cuốn tiểu thuyết, nhưng chúng là tiểu thuyết của Muggle, cậu có muốn đọc không?” Philomena là một phù thủy Muggle, và có một người chị Muggle, mối quan hệ giữa hai người cũng khá tất tốt, bình thường đều gửi cú mèo cho nhau, mấy cái tình cảm chị em đó thật khiến người khác ghen tị ước ao mà!!!

“Tất nhiên rồi!” Khi cô nhìn thấy tên truyện “Kiêu hãnh và định kiến” được viết trên trang bìa, Lucini đã sướng phát điên! Đây là cuốn tiểu thuyết mà cô yêu thích nhất ở kiếp trước, đã đọc rất nhiều lần. Bây giờ, còn có thể đọc được bản gốc thực sự là kích động mà! Trọng điểm là, bản gốc hoàn toàn không bị cắt xén nữa!

“Kiêu hãnh và định kiến” quả thực là một cuốn tiểu thuyết vẫn chưa đạt yêu cầu, và Lucini, người phát cuồng với tiểu thuyết này, không những chỉ đọc đi đọc lại nhiều lần mà còn nghiền ngẫm những đoạn văn tuyệt vời và thậm chí còn xem xét kỹ lưỡng từ ngữ. Read more

[Chỉ muốn ôm em] Chương 9

[Chỉ muốn ôm em] Chương 9

Cỡ chữ:

Chương 9

“À.” có một sự tương phản lớn giữa Lupin hiền lành thường ngày và Lupin bây giờ, Lucini sững sờ một lúc, rồi mới nói tiếp: “Mình không nhớ rõ lắm, nhưng khi mình đến thư viện thì thấy họ mượn những cuốn sách liên quan, Potter và Black vẫn luôn táo bạo và liều lĩnh, vì vậy mình đoán bọn họ sẽ làm thế.”

“Thực xin lỗi, Lucini, đã làm cho cậu sợ hãi rồi.” Vẻ mặt của Lupin thả lỏng hơn rất nhiều, cậu nói lời xin lỗi: “Tuy rằng mình cũng không đồng ý với bọn họ, nhưng bọn họ là bạn thân của mình, cho nên mình hi vọng cậu có thể giữ bí mật.”

Lucini gật đầu, cảm thấy có chút thất vọng: “Thực ra mình cũng rất tò mò không biết cảm giác khi biến thành động vật nhỏ là như thế nào, nhưng xem ra mình không có cơ hội rồi. Nếu như, nếu như bọn họ học xong, Remus, cậu có thể bảo bọn họ đến tâm sự về cảm giác đó được không? Mình thực sự, thực sự rất tò mò!”

“Nếu như cậu hứa sẽ không tự luyện tập mà không được phép, đương nhiên là có thể.” Read more