[TN] Chương 35: Tìm người

[TN] Chương 35: Tìm người

Chương 35: Tìm người

Ngay trong nháy mắt đó, một cái đẩy sâu, tinh dịch kích động bắn ra, toàn bộ đều bắn vào miệng Thẩm Ngân, hắn theo bản năng lấy tay che mặt Thẩm Ngân, ánh mắt trầm trầm quét về phía Mạnh Nghĩa Côn.

Mặc dù làm bạn tốt nhiều năm, Mạnh Nghĩa Côn vẫn bị ánh mắt hung sát của hắn làm cho khiếp sợ, đột nhiên cũng tỉnh táo lại, quay lưng chạy trốn như mèo.

***

Vũ hội bên kia kết thúc, Tạ Diệc Hân cuối cùng cũng nhớ ra thím nhỏ nhà mình, nhìn xung quanh tìm Thẩm Ngân.

Lúc này mới phát hiện Nhị thúc nhà mình cũng ở đây, nhưng Thẩm Ngân đã nói với cô, cô cũng không muốn để Tạ Lang Nguyên biết mình đến vũ hội, hơn nữa bên cạnh Tạ Lang Nguyên còn có một người phụ nữ tóc xoăn, Tạ Diệc Hân lại càng đứng về phía Thẩm Ngân.

Tốt xấu gì cũng nhớ lời dặn dò của Thẩm Ngân, Tạ Diệc Hân không muốn dẫn chiến, xoay người muốn rời đi, không khéo Tạ Lang Nguyên lại nhìn thấy cô ấy.

“Diệc Hân về nhà cùng Nhị thúc đi.”

“Cháu đến cùng Thiều Hoa biểu tỷ.”

Tạ Lang Nguyên không vui: “Nhị thúc đang ở đây, không cần làm phiền Thiều Hoa.”

Tạ Diệc Hân chung quy vẫn nhịn không được, khinh thường liếc mắt nhìn Liễu Thanh Uyển một cái: “Cháu không muốn ngồi cùng cô ta đâu.”

Tạ Lang Nguyên nhíu mày.

Hắn không thể để Tạ Diệc Hân một mình trở về buổi tối, nhưng cũng không tiện bỏ Lại Liễu Thanh Uyển ở chỗ này.

Sau khi cân nhắc, vẫn là Tạ Diệc Hân quan trọng hơn, vừa định mở miệng, Liễu Thanh Uyển liền nắm lấy tay Tạ Lang Nguyên vỗ vỗ, trấn an nói: “Diệc Hân tính tình trẻ con, anh đừng trách em ấy, em tự mình trở về là được.”

“Tên tôi không phải là để cho những hồ mị tử loạn thất bát tao như cô kêu.” Tạ Diệc Hân nhìn chằm chằm cô ta châm chọc nói: “Nếu không sẽ bị dơ bẩn.”

Liễu Thanh Uyển nhìn cô ấy dịu dàng cười một cái, nụ cười này liền trở thành sự khiêu khích trong mắt Tạ Diệc Hân.

Tạ Diệc Hân tuổi còn nhỏ, trong nhà lại không có những người loạn thất bát tao phân tranh, nào chịu được sự khiêu khích này của cô ta, trực tiếp há mồm liền châm chọc một trận, càng đáng hận chính là Liễu Thanh Uyển kia thủy chung lẳng lặng mỉm cười nhìn cô ấy, giống như cô ấy mới là người cố tình gây sự.

Cuối cùng gừng càng già càng cay, Tạ Diệc Hân rơi vào thế hạ phong, thở phì rời đi, tiện thể, cũng quên luôn Thẩm Ngân.

Trở lại công quán, đèn ở tầng chính còn sáng, Tạ Diệc Hân liền biết là cha mình đang chờ mình đi qua báo bình an, có chút phỏng đoán bất an đi qua.

Vừa mới đi vào, Tạ Nhậm Nguyên nhìn phía sau cô một cái, nhíu mày: “Ngân Bảo đâu?”

Tạ Diệc Hân ngẩn người, cô chỉ lo đấu khí với Liễu Thanh Uyển, quên mất Thẩm Ngân còn ở đó.

Tạ Nhâm Nguyên trầm xuống, lần đầu tiên lạnh lùng nói với con gái: “Em ấy ở đâu?”

“Còn, còn ở Giang phủ.” Tạ Diệc Hân sợ tới mức đỏ hốc mắt, muốn đuổi theo bước chân của cha mình: “Con cũng đi tìm cô ấy.”

Tạ Nhậm Nguyên dừng bước, nhìn thấy đôi mắt phiếm hồng của con gái, giọng nói hơi buông lỏng một chút: “Con ở nhà đợi, để cha đi là được rồi.”

Dứt lời ống tay áo vung lên liền sải bước rời đi.

Đến Giang phủ, vừa mới xuống xe, liền nhìn thấy Tạ Lang Nguyên từ trong đi ra, hắn cúi thấp đầu, bước chân lay động, hiển nhiên uống say.

Nhìn kỹ, phía sau còn có một người nữa.

Mặt Tạ Nhậm Nguyên nhất thời trầm xuống, tiến lên hai bước, đứng chặn trước mặt Tạ Lang Nguyên.

Tạ Lang Nguyên còn đang buồn bực vì chuyện cháu gái và tình nhân cãi nhau, đột nhiên nghe được thanh âm của đại ca, nâng mắt lên: “Đại ca?”

Liễu Thanh Uyển đuổi theo, đứng bên cạnh Tạ Lang Nguyên kéo tay hắn: “Anh đi chậm một chút, uống nhiều như vậy sẽ khó chịu.”

Sau đó vô cùng tâm cơ lấy tư thái Tạ nhị phu nhân ôn nhu xin lỗi Tạ Nhậm Nguyên: “Là em không quản được anh ấy, để cho đại ca chê cười rồi.”

Tạ Nhậm Nguyên căn bản không bố thí ánh mắt vào người cô ta, trực tiếp lạnh lùng nhìn Tạ Lang Nguyên: “Thẩm Ngân còn ở Giang phủ em có biết không?”

Tạ Lang Nguyên sửng sốt một chút: “Ngân Bảo?”

Trong lòng Tạ Nhậm Nguyên dâng lên lửa giận vô hình: “Nếu đã không thích, cần gì phải cưới cô ấy, nếu không nỡ bỏ hồng nhan tri kỷ, ngày mai anh liền đi xin mẹ làm chủ để cho hai đứa ly hôn, đừng làm trễ nải cô ấy.”

Người gác cổng vừa mới thương lượng xong với Trường Thụy, liền đi theo phía sau Trường Thụy, khom người làm ra thủ thế mời ý bảo Tạ Nhậm Nguyên đi vào.

“Tạ tiên sinh mời.”

Hắn đi trước dẫn đường, đưa Tạ Nhậm Nguyên đến phòng yến hội, nơi đó đã giải tán không sai biệt lắm, chỉ có thưa thớt mấy vị khách nhân, liếc mắt nhìn qua không thấy bóng dáng Thẩm Ngân.

Vẻ mặt âm u của Tạ Nhậm Nguyên khiến người ta sợ hãi, người gác cửa sau lưng không khỏi đổ mồ hôi lạnh: “Tiểu, tiểu nhân bảo người đi tìm…”

“Đại ca?”

Lúc này, phía sau truyền đến giọng nói của Thẩm Ngân, cô gái vui mừng đi tới: “Sao anh lại tới đây?”

Còn chưa tới gần, đã cảm nhận được hàn khí phát ra quanh người nam nhân, đợi nam nhân xoay người, cô thầm nuốt nước miếng.

Ừ, cô chắc chắn rằng hắn đang tức giận.

Bước chân vừa dừng lại, liền đụng vào trên người Giang Thời Minh trực tiếp đuổi theo, ánh mắt Tạ Nhậm Nguyên càng lạnh đến mức có thể kết sương.

Hết lần này tới lần khác Giang Thời Minh lại muốn đụng vào họng súng, hắn tự mình bổ sung tiết mục đại ca đến bắt cô gái đã lâu không về nhà, sinh ra tâm tư anh hùng cứu mỹ nhân, chắn phía trước Thẩm Ngân: “Anh là anh trai Tô Ngân sao? Là tôi mạo phạm muốn dạy cô ấy nhảy, cho nên…”

“Tránh ra.”

“Anh tránh ra!”

Giọng nói của một nam một nữ đồng thời vang lên.

Sợ thì sợ, nhưng so với Giang Thời Minh, Thẩm Ngân càng nghiêng về phía Tạ Nhậm Nguyên hơn, cô căn bản không muốn nhận ý tốt của hắn, từ bên cạnh chui ra chạy đến bên cạnh Tạ Nhậm Nguyên.

[TN] Chương 34: Anh đừng có độc ác

[TN] Chương 34: Anh đừng có độc ác

Chương 34: Anh đừng có độc ác

Giang Thời Minh nào có thể chịu được cô gái mình ngưỡng mộ trong lòng nhìn mình như vậy, trong lòng thực sự trở nên mềm hơn một chút, bàn tay đưa lên đỉnh đầu cô làm loạn một trận.

“Được, em nói không cọ thì không cọ.”

Vì thế Thẩm Ngân chịu đựng việc đầu tóc rối tung, hữu khí vô lực thay hắn làm việc.

Người đàn ông thối kia còn không có chút nhãn lực nào, nghiện như vậy.

“Đừng sờ nữa, tôi cũng không phải mèo con, tóc đều bị sờ rớt mất.”

Động tác của Giang Thời Minh dừng lại, mang theo gương mặt hung dữ, nhưng biểu tình lại tương đối nghiêm túc: “Đương nhiên không phải, chó mèo nào có đẹp như em.”

Thẩm Ngân cũng nghiêm túc nói: “Nếu như anh lại sờ nữa, chờ đến khi tóc tôi rụng hết, mèo con sẽ đẹp hơn tôi thôi.”

Nương theo ánh đèn yếu ớt, Giang Thời Minh nghiêm túc quan sát gương mặt cô gái, trịnh trọng lắc đầu nói: “Không có khả năng, đầu trọc thì em cũng vẫn đẹp.”

Thẩm Ngân: “…”

Hừ hừ một tiếng, nắm chặt lấy thân cột, hung hăng nắm một cái.

“Tê —— em đừng bóp!” Giang Thời Minh gầm lên một tiếng, nước mắt thiếu chút nữa tràn ra.

“Anh nhỏ giọng một chút!” Thẩm Ngân che miệng hắn lại, ánh mắt khinh bỉ nói: “Đau gì? Còn chưa dùng sức đâu, phí cho bộ dạng cường tráng như vậy.”

Giang Thời Minh giận mà không dám nói gì, mệnh căn của mình vẫn còn trên tay cô, tuy nói còn chưa ỉu xìu xuống, nhưng cũng mềm nhũn không ít.

Không thể tưởng được trông cô nhỏ như vậy mà xuống tay lại tàn nhẫn, tương lai thành hôn không phải mình sẽ bị cô trị sao?

Thẩm Ngân lẩm bẩm xong, không thấy hắn nói lại, ngửa đầu nhìn lên, vừa nhìn, trong lòng nhất thời chột dạ vài phần.

Khuôn mặt hung tàn như vậy, hốc mắt lại đỏ lên.

Không phải thật sự bóp hỏng rồi chứ?

Thẩm Ngân theo bản năng buông lỏng tay, cẩn thận nói: “Rất đau sao?”

“Ừ.” Giang Thời Minh buồn bực nói.

Cô gái khẩn trương đến mức chân tay có chút luống cuống: “Vậy, vậy làm sao bây giờ?”

Trong nhiều loại sách vàng mà Giang Thời Minh đã xem qua, trong đó có một cảnh tượng dần hiện ra rõ ràng trong đầu hắn.

Dưới tàng liễu, nam căn của thư sinh bị hồ ly yêu mị…

Hắn nhìn về phía cánh môi hồng nhuận như cánh hoa tường vi sáng sớm của cô gái, một tia lửa xông lên đầu, lỗ tai đỏ như muốn nhỏ máu.

Nếu cái miệng nhỏ nhắn này bao lấy nam căn của mình…

Cả người Giang Thời Minh nóng đến sắp nổ tung, thô tục nói: “Thổi thổi cho anh.”

“Hả?” Thẩm Ngân khó hiểu.

“Thổi thổi sẽ không đau.” Hắn vừa nói, tay vừa dùng lực áp về phía sau cổ cô, ấn cô về phía hông mình.

Thẩm Ngân thuận thế quỳ một gối xuống đất, hai tay nắm lấy nơi đó của hắn để duy trì thăng bằng, hai má bị ấn chặt vào bên trên.

Cô có thể cảm giác được mạch gân xanh nhô lên trên thân cột, hơi giật giật, cái thứ kia còn thô hơn của Tạ Nhậm Nguyên một chút, khi Giang Thời Minh bắt lấy nó nhét vào miệng cô, co hoảng sợ đến mức lập tức quay đầu đi.

Thô như vậy, làm sao cô có thể ăn được.

“Há miệng, thổi thổi cho anh.”

Thẩm Ngân không chịu, đầu cách xa, hoài nghi nói: “Anh xác định chỉ thổi thôi sao?”

Tên du côn Giang Thời Minh chưa bao giờ biết uy tín là gì, chỉ muốn dỗ dành cô mở miệng trước rồi nói sau: “Ừ.”

Thẩm Ngân nửa tin nửa ngờ, nhưng cân nhắc giá trị vũ lực giữa hai người, khẽ bĩu môi nhỏ, cách nơi đó tầm một nắm đấm, miễn cưỡng thổi một chút.

“Được chưa?”

“Xa như vậy, em thổi quỷ sao?”

Vô cớ bị mắng, Thẩm Ngân cứng cổ cãi lại: “Anh là quỷ sao?”

Giang Thời Minh chẳng muốn cãi nhau với cô, cô cách xa, vậy mình liền tới gần, đưa thứ giữa háng về phía cô, thứ giống như nắp nấm đỏ sẫm đâm lên môi cô.

Khoang miệng Thẩm Ngân lập tức toát ra một mùi vị đặc biệt nồng đậm của nam nhân.

Cô gái còn chưa có động tác gì, Giang Thời Minh đã không chịu thua kém mà tiết ra một ít dịch, hắn thở sâu mấy lần, cắn răng nhịn xuống ý muốn bắn.

Còn chưa có liếm mà đã bắn, mặt hắn nên đặt ở đâu?

Hắn khàn giọng, dựa theo các bước viết trong quyển sách kia, từng câu từng chữ sao chép.

“Vươn đầu lưỡi ra, liếm một chút.”

Tuyệt đại đa số thời gian Giang Thời Minh nhìn vẫn rất hung hãn, ví dụ như lúc hạ thấp giọng nói chuyện, ngữ khí vô lại kia làm cho tâm can Thẩm Ngân run rẩy.

Sợ hãi vươn ra một đoạn lưỡi nhỏ màu hồng, hướng đầu lưỡi về phía khe hở kia.

Giang Thời Minh gầm nhẹ lên tiếng, phản ứng kịch liệt ôm lấy đầu cô, hung hăng xông vào miệng cô.

Từ xa nhìn lại, chỉ thấy một cô gái nhỏ nhắn quỳ gối trên bãi cỏ, bị ép ngẩng đầu lên cao, miệng há to đến cực hạn, một nam nhân cao lớn đang ôm lấy đầu cô dùng sức, tạo ra tiếng nước “Chi chi”.

Giang Thời Minh sảng khoái liền không kiêng nể gì, quên mất lúc này còn đang ở ngoài, nửa cái đầu sáng loáng cao hơn bụi cây kia bại lộ ra bên ngoài, cuối cùng vẫn là thu hút sự chú ý.

Người chú ý tới nửa cái đầu kia không phải là người khác, mà chính là đồng liêu kiêm bạn tốt đến tìm hắn.

Từ xa nhìn qua còn chưa nhận ra, đợi đến gần một chút, Mạnh Nghĩa Côn liền vui vẻ, bước nhanh qua.

Vũ hội tốt không tham gia lại chạy tới loại địa phương này, khẳng định là có chuyện ẩn ở bên trong.

Hắn không đi về phía bên cao của bụi cây, mà đi vòng quanh phía bên kia thấp hơn của bụi cây. Tất cả mọi người từ nhỏ đã huấn luyện rồi lớn lên trong quân doanh, hơn nữa lực chú ý của Giang Thời Minh đều đặt ở trên cây gậy phía dưới kia, trong lúc nhất thời thật đúng là không chú ý tới có người tới.

Vì thế Mạnh Nghĩa Côn liền nhìn thấy, người bạn tốt vạn năm không thông suốt của hắn khẽ ngẩng đầu lên, cái thứ màu đỏ sậm giữa háng đang nhanh chóng ra vào ra vào ở trong miệng của một cô gái, người kia dường như bị làm đến tàn nhẫn, trên mặt nước mắt dàn dụa, thoạt nhìn thật đáng thương.

Đầu óc Mạnh Nghĩa Côn nóng lên liền hô một câu: “Giang Thời Minh cậu đừng quá tàn nhẫn!”

[TN] Chương 32: Cướp đoạt

[TN] Chương 32: Cướp đoạt

Chương 32: Cướp đoạt

Nam nhân đó không ăn gì, cũng không khiêu vũ, trốn trong góc là muốn làm gì vậy?

Nếu để Giang Thời Minh nghe được thanh âm trong lòng cô, nhất định sẽ kêu oan uổng.

Có trời mới biết vì sao mẹ hắn nhất định phải tổ chức cái loại vũ hội này để cho hắn quen biết các cô nương rồi thành gia, hắn là một nam nhân múa đao lộng thương, làm sao có thể khiêu vũ.

Hắn cảm thấy mẹ hắn không thực tế, cũng không hiểu hắn.

Mà Thẩm Ngân căn bản không liên hệ được người đàn ông kia với Giang Thời Minh, cô nghe Tô Thiều Hoa nói qua, Giang Thời Minh vừa tròn hai mươi mốt, nhưng làm gì có thiếu niên hai mươi mốt tuổi nhà ai mà cao như vậy, tráng kiện như vậy, còn lớn lên có bộ dạng đại gia đừng chọc lão tử như vậy chứ?

Đừng nhìn cái tên Giang Thời Minh nhã nhặn tuấn tú, người thực sự rất cao, cao 1m92, toàn thân toàn cơ bắp, nhiều năm huấn luyện ở quân doanh tạo ra làn da màu lúa mạch, lông mày rậm mà đen cùng ánh mắt khi ở gần thì thoạt nhìn hung thần ác sát, giống như một tên thổ phỉ.

Thẩm Ngân cũng cảm thấy hắn là thổ phỉ không biết từ đâu trà trộn tới, nắm chặt túi xách nhỏ thêu thùa, khuôn mặt nhỏ căng thẳng chuẩn bị phát động, chỉ cần hắn vừa có động tác liền gọi người tới.

Giang Thời Minh tiếp xúc với ánh mắt của cô gái, giật giật khóe miệng lộ ra một nụ cười tự cho là hiền lành, nhưng trong mắt Thẩm Ngân thật giống như một con sói không có lòng tốt, nắm lấy túi xách xoay người định rời đi.

Giang Thời Minh tuổi còn trẻ đã có quân hàm Thiếu soái nên thân thủ không phải khoác lác, cộng thêm ưu thế chiều cao, Thẩm Ngân liền cảm giác một trận gió mạnh thổi qua người, sau đó người bị kéo đến một góc tối.

“Anh là lưu manh từ đâu tới, tôi, tôi muốn gọi người a…” Thẩm Ngân cất cao giọng cố làm ra vẻ, kì thực rất yếu ớt.

Giang Thời Minh xách cô lên giống như xách gà con để ước lượng trọng lượng, căn bản không để chút sức chiến đấu của cô vào mắt, nhìn vẻ mặt cô dần dần hoảng sợ, đột nhiên nổi lên hứng thú chơi đùa.

“Em kêu đi, nếu em dám lên tiếng, ngày mai anh sẽ để cho huynh đệ trên núi của anh xuống cướp nhà em.” Hắn nheo mắt lại, khuôn mặt vốn hung ác lúc này càng dọa người, khuôn mặt nhỏ nhắn của Thẩm Ngân đều trắng bệch.

Tay nắm lại chống lên cằm, cẩn thận đánh giá Thẩm Ngân từ đầu đến chân: “Chậc, nhìn em xem, tư sắc cũng có, làm áp trại phu nhân cho gia cũng được.”

“Tôi, tôi lập gia đình.”

Giang Thời Minh khom lưng, nhìn thẳng vào Thẩm Ngân, khóe miệng nhếch lên một nụ cười ngông cuồng: “Vậy thì giết hắn.”

Người từng lên chiến trường, sát khí quanh thân không giấu được, ít nhất cũng dọa Thẩm Ngân nhát gan.

“… Tôi lừa anh đấy, tôi chưa lấy chồng…”

Giang Thời Minh hài lòng, cánh tay kéo Thẩm Ngân vào trong ngực giở trò, xoa chỗ này, sờ chỗ kia một chút, Thẩm Ngân bị ăn hết đậu hũ sửng sốt cũng không dám động đậy.

Khó trách người khác nói nữ nhân sờ lên giống như đậu hũ, lời này ngược lại không sai.

Giang Thời Minh đang tuổi huyết khí phương cương, mới sờ sờ bàn tay nhỏ bé của cô gái, đồ vật dưới hông kia vô cùng không chịu thua kém mà đẩy ra một cái lều trại, hắn nhìn bốn phía, lại nhìn cô gái đứng im giống như một cái cọc gỗ, mở cửa sổ gỗ cách đó vài bước, tay chống khung cửa lưu loát nhảy ra ngoài.

Thẩm Ngân còn chưa kịp phản ứng, thắt lưng đã giữ chặt, Giang Thời Minh ngoài cửa sổ dễ dàng xách cô ra ngoài, vác lên trên vai, đôi chân dài mang giày quân đội màu đen sải bước, đi vài bước liền đưa cô chạy vào một bụi cây yên tĩnh.

Thẩm Ngân bị đặt trên bãi cỏ, há miệng muốn kêu cứu, người đàn ông nhướng mày một cái, cô liền im lặng, hốc mắt nóng lên giống như ngay giây sau nước mắt sẽ lăn ra từ trong đó.

“… Đừng giết tôi.”

Giang Thời Minh im lặng, không biết cô gái này đã tự suy nghĩ thành kịch bản gì, nhưng lúc này mũi tên là lên dây, hắn có chuyện quan trọng hơn muốn làm, liền không để ý lời nói quái dị của cô gái.

Thẩm Ngân liền trơ mắt nhìn tên lưu manh đứng lên còn cao hơn bụi rậm một cái đầu, dửng dưng lấy từ trong quần quân đội màu xanh biếc ra một thứ đồ màu đỏ sậm vừa thô vừa dài, nắm lấy tay cô đặt lên thứ kia: “Sờ sờ cho anh.”

Ừ, công việc tay mà, Giang Thời minh rất quen, Thẩm Ngân cũng quen, nhưng cô không quá tình nguyện.

Một giọt nước mắt đảo quanh hốc mắt cô, cô ủy khuất hít vào mũi.

Tại sao lại phải chơi thứ này?

Giang Thời Minh lửa đang ở trên đầu, thấy cô không có động tác, liền bao lấy tay cô tự mình di chuyển.

Lòng bàn tay cô gái mềm mại, thủ dâm cũng rất thoải mái, đây là lần đầu tiên tiếp xúc với phụ nữ, chàng trai lớn không kiên trì được bao lâu, liền bắn ra.

Đúng lúc đối diện với mặt cô gái, mặc dù né tránh đủ nhanh, nhưng vẫn dính không ít, nhất là mái tóc bồng bềnh đen nhánh kia, lẻ tẻ dính không ít tinh dịch màu trắng.

Thẩm Ngân hít hít mũi, ủy khuất đến nghẹn một tiếng, nào ngờ thanh âm mềm mại kia lại quyến rũ đến mức lòng Giang Thời Minh ngứa ngáy, thứ giữa hông lại “vèo” một cái lớn dậy.

Giang Thời Minh tách hai đầu gối quỳ xuống, giữ chặt eo Thẩm Ngân ép cô về phía mình, đôi môi mỏng dán lên cánh môi hồng hào của cô, giọng nói khàn khàn mà khắc chế: “Em tên gì?”

[TN] Chương 31: Vũ hội

[TN] Chương 31: Vũ hội

Chương 31: Vũ hội

Cho nên khi nhìn thấy Tạ Lang Nguyên, lông mày co ta nhướng lên, tựa như oán nói: “Sao anh lại quay lại đây?”

Dưới tình huống ghen tuông, lại lộ miệng nói ra sự theo dõi.

Chẳng qua Tạ Lang Nguyên say, không nghe kỹ, hơn nữa hắn từ trước đến nay rất ít nói lắm, mục đích đến là gì, liền đi thẳng vào vấn đề, đè cô ta ngồi ở trên bàn gỗ lim nhỏ, vén sườn xám lên liền đâm vào.

Nha hoàn hầu hạ một bên đỏ mặt rũ mắt, nhao nhao cúi đầu lui xuống, đóng kỹ cửa lại cho bọn họ không gian yên tĩnh.

“Sao lại gấp gáp như vậy… A…”

Dương vật đâm vào, huyệt đạo đã quen hầu hạ côn thịt của nam nhân đói khát nuốt chửng dương vật, Liễu Thanh Uyển tách rộng chân ra, sử dụng mị thuật học được lúc còn chưa rời khỏi kỹ phường, ép ra tinh hoa của nam nhân.

Tạ Lang Nguyên chỉ lo mình sảng khoái, chưa bao giờ rút ra bắn, lưu lại tinh dịch ở trong cơ thể Liễu Thanh Uyển sau đó mới rút ra, ôm cô ta trở về trên giường tiếp tục ôn tồn.

Liên tiếp tới hai lần, dục hỏa do rượu trắng mang đến mới coi như bình ổn, tay hắn buông eo Liễu Thanh Uyển ra, nghiêng người sang một bên khác, mí mắt đóng lại, cơn buồn ngủ nồng đậm đánh úp lại.

“Nhớ uống thuốc tránh thai.”

Chơi gái thì có thể, nhưng mang con hoang về, hắn dám khẳng định, mẹ hắn nhất định sẽ quất chết hắn, cho nên mỗi lần hoan hảo xong đều dặn dò nữ nhân uống thuốc tránh thai mới được.

***

Chất lượng giấc ngủ của Thẩm Ngân luôn rất tốt, hơn nữa lại có tinh dịch tưới tiêu qua, lúc ngủ dậy ngay cả Tạ Nhậm Nguyên nhìn thấy cũng sửng sốt một chút.

Không biết nên nói như thế nào, thật giống như là đột nhiên nẩy nở, giữa lông mày ẩn chứa cảm giác kiều mị giữa thiếu nữ và nữ nhân, xinh đẹp đến mức làm cho người ta không dời được mắt.

Hắn còn cố ý tiến lên, so chiều cao Thẩm Ngân và mình, hình như thật sự cao hơn một chút, không chỉ như thế, đường cong tượng trưng cho nữ nhân cũng rõ ràng hơn một chút.

Thẩm Ngân dường như còn chưa phát hiện ra biến hóa của mình, thuận thế ôm lấy cánh tay hắn bắt đầu làm nũng một vòng mới: “Là anh chọn quần áo sao? Em rất thích.”

“Trường Thụy mua.”

“Vậy nhất định là do anh ra lệnh, coi như là anh mua.”

“Cậu ấy nhìn thấy quần áo dưới tầng.”

Ý tứ là Trường Thụy nhìn thấy quần áo, tự mình đi mua, cũng không phải do hắn phân phó.

Thẩm Ngân quả thực cảm thấy Tạ Nhậm Nguyên trời sinh ra là để trị cô, nên đành chuyển đề tài: “Chúng ta sẽ trực tiếp về nhà sao?”

“Em về trước.”

“Còn anh thì sao?”

Tạ Nhậm Nguyên thản nhiên nhìn cô một cái, không trả lời, lần này Thẩm Ngân không chịu nổi nữa, “Hừ” một tiếng quay đầu sang chỗ khác: “Em mới không muốn nhìn thấy anh, em muốn Trường Thụy đưa em đi!”

Nói xong sải bước ra cửa, xuống dưới tầng còn cố ý hướng về cửa phòng ngủ hô một câu “Trường Thụy chúng ta đi” cho Tạ Nhậm Nguyên nghe.

Có trời mới biết biểu tình của Trường Thụy có bao nhiêu vô tội, hắn mơ hồ cảm thấy mình đang cản súng.

Dọc theo đường đi, cái miệng nhỏ nhắn của Thẩm Ngân cũng không hề buông xuống, vẻ mặt ủy khuất không chịu nổi, Trường Thụy thấy thế, cũng có chút lo lắng.

Tuy rằng trong lòng biết Đại thiếu gia và Nhị thiếu phu nhân không nên biến thành loại quan hệ này, nhưng hắn trung thành với chủ, nếu thiếu gia thích, vi phạm đạo đức thế tục hắn cũng phải che chở, vì thế buồn bực nói một câu, thật không ngờ lại là bán ông chủ đi.

“Đại thiếu gia vẫn rất quan tâm ngài, sáng sớm sai nha hoàn đi mua quần áo cho ngài.”

Thẩm Ngân cố gắng kiềm chế vui mừng: “Thật sao?”

“Đúng vậy.”

Thẩm Ngân liền nhịn không được vui vẻ, quyết định tha thứ cho khúc gỗ kia.

Vừa mới trở lại Tạ gia, còn chưa ngồi vững, Tạ Diệc Hân đã tới.

“Ngân Bảo, Giang gia muốn tổ chức vũ hội.”

Thẩm Ngân nghi hoặc: “Chuyện đó có liên quan gì đến chúng ta?”

“Chúng ta đi chơi đi.”

“Bọn họ mời cậu?” Thẩm Ngân liền cười nói: “Cậu đi chơi đi, mình không biết người của Giang gia.”

“Không mời mình, mời Thiều Hoa biểu tỷ.” Ánh mắt Tạ Diệc Hân tỏa sáng: “Biểu tỷ bảo mình đi cùng, cậu cũng đi đi. ”

Thẩm Ngân cũng có chút tò mò vũ hội thời đại này trông như thế nào, bắt đầu dao động: “Nhưng mình không biết, tùy tiện đi như vậy, có thích hợp không?”

“Thích hợp, thích hợp, biểu tỷ sẽ dẫn chúng ta đi vào, vậy tối mai mình tới tìm cậu nha!” Nói xong Tạ Diệc Hân phốc phốc chạy về trả lời Tô Thiều Hoa.

Thẩm Ngân liền “bị ép” đồng ý tham gia vũ hội.

Loại vũ hội này đương nhiên Tạ Lang Nguyên là có kinh nghiệm nhất, nhưng Thẩm Ngân không muốn để cho hắn biết được chuyện mình muốn tham gia vũ hội, vì thế đi hỏi Tạ Nhậm Nguyên.

Sau đó Tạ Nhậm Nguyên dựa vào thẩm mỹ thẳng nam của mình chọn cho cô một bộ sườn xám mà hắn cảm thấy đẹp mắt và phù hợp với thân phận đã kết hôn.

Ừm, xẻ tà chỉ mở đến bắp chân.

Thời gian ước hẹn vừa đến, Tạ Diệc Hân và Thẩm Ngân liền lên xe Tô gia đi đến vũ hội.

Tô Thiều Hoa năm nay mười sáu tuổi, đúng tuổi làm mai, nghe Tạ Diệc Hân nói từ trước đến nay cô ấy sùng bái Giang Thời Minh, cô ấy cũng nghe nói Giang Thời Minh sẽ đến vũ hội nên mới muốn đi, nghĩ có thể xem mắt vừa ý với hắn ở trên vũ hội hay không.

Vũ hội bố trí rất xa hoa, không ít tiên sinh mặc âu phục phong độ và thiếu nữ trang điểm tỉ mỉ đang thấp giọng nói chuyện với nhau, mục đích của Tô Thiều Hoa là Giang Thời Minh, vừa vào vũ hội liền đi khắp nơi tìm, mà Tạ Diệc Hân tính tình hoạt bát, chơi tương đối thoải mái, đã cùng tiểu nam sinh quen biết thảo luận về bước nhảy ở một bên, chỉ có Thẩm Ngân là thành thật nhất, cô thời khắc khắc ghi nhớ câu dặn dò “Đã thành hôn” mà Tạ Nhậm Nguyên căn dặn trước khi đến, trốn ở một góc ăn điểm tâm.

Đang ăn uống, đột nhiên có loại cảm giác bị dã thú nhìn chằm chằm, sống lưng lạnh toát. Nghiêng đầu đi, đột nhiên đối diện với một ánh mắt hung tàn như thổ phỉ, Thẩm Ngân sợ tới mức tay run lên, cái nĩa rơi xuống đất.