[TN] Chương 65: Dạy

[TN] Chương 65: Dạy

Chương 65: Dạy

Thẩm Ngân nắm chặt nhẫn ban chỉ trong lòng bàn tay, do dự không đi lên ở ngoài cửa lớn Giang gia.

Để che mắt người khác, cô lấy khăn lụa quấn đầu, còn đeo kính râm, nếu không phải quần áo phú quý, người gác cổng đều muốn hoài nghi cô là trộm.

Nhìn chằm chằm nửa ngày, cuối cùng ngồi không yên, đi đến hỏi thăm.

Ai ngờ Thẩm Ngân vừa nhìn thấy hắn bước ra khỏi cửa, tựa như con thỏ sợ hãi thoáng cái nhảy ra, đi vào trong dòng người.

Cô ôm ngực thở dốc, nghĩ đi nghĩ lại, vẫy tay tìm một tên ăn mày nhỏ ven đường, đưa nhẫn ban chỉ bọc trong khăn tay giao cho hắn.

“Nói với người gác cổng, giao cho Giang Tứ gia, hắn tự nhiên sẽ biết.” Thẩm Ngân cầm mấy đồng bạc lắc lư trước mặt hắn: “Sau khi đưa hắn tới đây, cái này chính là của em.”

Ánh mắt ăn mày nhỏ không dời được khỏi đồng bạc lấp lánh, cầm khăn tay vắt chân lên cổ đi về Giang phủ.

Người gác cổng mở khăn tay ra, nhìn thấy cái nhẫn dùng dây thừng đỏ xâu lại, mắt lộ ra tham lam.

Chiếc nhẫn toàn thân trong suốt, màu sắc cực tốt, có thể nói là thượng phẩm.

Người gác cổng có địa vị thấp hèn, mặc dù thường xuyên có thể nhìn thấy Giang Đình Vân, nhưng cũng không dám đánh giá, cho nên không nhận ra chiếc nhẫn kia là đồ vật của chủ tử mình.

Ăn mày nhỏ quen thuộc với ánh mắt tham lam này nhất, khẩn trương đoạt lại chiếc nhân: “Đây là đồ giao cho Giang Tứ gia!”

Nghe được tên chủ tử, người gác cổng giật mình một cái, cầm lấy chiếc nhẫn quan sát cẩn thận, quả thật phát hiện trong vách trong viên ngọc có khắc chữ Giang.

Tham lam tắt đi, nghiêm mặt hỏi thêm thông tin.

“Là ai bảo ngươi đưa tới đây?”

“Một chị gái.”

Người gác cổng giật mình trong lòng, tình nhân Tứ gia tìm tới?

Hắn nhớ tới cô gái ăn mặc phú quý lén lén lút lút vừa rồi, trong lòng phỏng đoán càng thêm chắc chắn.

Thu liễm cảm xúc: “Ta sẽ giao cho Tứ gia.”

Nói xong, dùng ánh mắt đuổi người nhìn về phía ăn mày nhỏ.

Ăn mày nhỏ cũng không sợ hắn, hai cái chân nhỏ bẩn thỉu giống như nặng ngàn cân, đứng ở đó: “Chị gái kia bảo tôi dẫn Giang Tứ gia qua.”

Người gác cổng mới mặc kệ hắn, bảo hầu cửa đuổi hắn ra ngoài, để cho hắn chờ ở bên ngoài, đóng cửa lại, tự mình đưa nhẫn vào.

Chuyện tốt bực này làm sao có thể để cho người khác cướp.

Tuy rằng Tứ gia và Tứ phu nhân ly thân nhiều năm, nhưng chưa bao giờ nghe nói qua hắn lui tới mật thiết với người phụ nữ nào, mà cô gái này tay còn cầm tín vật, nhất định là được sủng ái.

Giống như người gác cổng phỏng đoán, Giang Đình Vân nhìn thấy nhẫn ban chỉ thì tâm tình thật sự sung sướng, chỉ là hắn đang tò mò lý do Thẩm Ngân tự dưng tìm hắn, xem nhẹ người gác cổng mong chờ khen thưởng, trực tiếp đi theo ăn mày nhỏ đi tới.

Thẩm Ngân đang đứng tại chỗ chờ đợi.

Trên đường phố người đến người đi, bộ trang phục này của Thẩm Ngân vẫn có chút mới mẻ, Giang Đình Vân liếc mắt nhìn lại một phát là đã thấy cô, nhịn không được nhếch khóe miệng.

Người Giang gia thường cao và chân dài, Thẩm Ngân cũng liếc mắt một cái liền nhìn thấy hắn, cô buông đồng bạc xuống tay ăn mày nhỏ, liền ý bảo Giang Đình Vân rời khỏi đường lớn, đi đến con hẻm hẻo lánh ở gần đường chính.

Hai người đi dọc theo con hẻm nhỏ trong chốc lát, chỉ thấy Thẩm Ngân mi tâm rối rắm, tựa hồ có chuyện muốn nói với hắn, nhưng thủy chung không thấy mở miệng, Giang Đình Vân đành phải chủ động nói: “Tìm tôi có chuyện gì?”

Thẩm Ngân vạn lần do dự, nhẹ nhàng mở miệng: “Anh và đại ca quen biết đã lâu đúng không?”

“Ừ.”

“Vậy anh có biết anh ấy thích loại phụ nữ nào không?”

“Làm sao tôi biết được? Tôi không phải là con giun trong bụng anh ta.”

Thẩm Ngân mất mát “A” một tiếng.

Một lát sau, Thẩm Ngân nhìn về phía hắn, trong mắt lại nhen nhóm hy vọng: “Vậy đàn ông các anh thường thích loại phụ nữ nào vậy?”

Giang Đình Vân trêu ghẹo nói: “Đương nhiên là tao (lẳng lơ).”

Khái niệm về chữ tao này quá mơ hồ, không có biểu hiện cụ thể, Thẩm Ngân nhíu mày.

“Thế nào mới tính là tao?”

“Dạng như em vậy.”

Thẩm Ngân lập tức phản bác: “Nói bậy, nếu như giống tôi, làm sao đại ca lại không thích tôi?”

Lời nói của cô gái chứng minh suy đoán của Giang Đình Vân, cô và Tạ Nhậm Nguyên quả nhiên xảy ra vấn đề.

“Em trực tiếp hỏi hắn không phải là tốt rồi sao?”

“Nếu anh ấy chịu để ý tới tôi, tôi sẽ không tới tìm anh.” Thẩm Ngân mất mát nói.

“Tôi không phải hắn, em tới tìm tôi thì có ích lợi gì?”

Thẩm Ngân có chút ngượng ngùng nói ra mục đích thật sự: “Tôi muốn anh dạy cho tôi một chút, phải làm như thế nào mới có thể làm cho đại ca thích tôi.”

Ánh mắt Giang Đình Vân tối sầm lại, hơi nhíu mày: “Tôi chỉ có thể dạy em thứ phần lớn đàn ông đều thích, nhưng không thể cam đoan Tạ Nhậm Nguyên nhất định sẽ thích, em xác định muốn tôi dạy sao?”

Tạ Nhậm Nguyên cũng là nam nhân bình thường, Thẩm Ngân cũng không cảm thấy hắn có gì khác với người khác, vì thế rất dứt khoát gật đầu đáp ứng.

Nếu phần lớn đều thích, vậy hắn khẳng định cũng sẽ thích chứ?

Khóe miệng Giang Đình Vân gợi lên một độ cong rất nhỏ, thản nhiên nói: “Vậy thì đi theo tôi, hôm nay đúng lúc rảnh rỗi, vả lại dạy em một chút cũng không sao.”

[TN] Chương 64: Anh không cần tôi nữa

[TN] Chương 64: Anh không cần tôi nữa

Chương 64: Anh không cần tôi nữa

Giang Đình Vân đẩy tay cô ra: “Còn kẹp nhẫn tốt chứ?”

Thẩm Ngân đỏ mặt gật đầu, hắn liền bảo cô tách chân ra, thò một ngón tay vào thăm dò, đụng phải kết cấu cứng rắn, hài lòng rút ra, lòng bàn tay mở ra thủ thế tiếp đón.

“Tự mình lấy ra.”

Âm đạo nữ nhân vốn không giữ được đồ vật, nhất là tính chất của ngọc thạch kia lại càng bóng loáng, chỉ cần thả lỏng huyệt đạo, vật kia liền từng chút một theo hành lang trượt ra.

“Xoạch” một tiếng, rơi xuống lòng bàn tay.

Giang Đình Vân lau sạch sẽ lên trên quần áo, không biết biến từ đâu ra một sợi dây đỏ, xâu chuỗi cái nhẫn rồi đeo trên cổ cô: “Cho em.”

Thẩm Ngân nghĩ đến thứ kia một khắc trước còn ở trong cơ thể mình, hiện tại lại trở thành trang sức đeo trước ngực, luôn cảm thấy chỗ nào đó kỳ quái.

“Không cần.”

“Sợ bị Tạ Lang Nguyên phát hiện?”

Hắn vừa nhắc tới Thẩm Ngân liền nghĩ ra một cái cớ tốt: “Anh đeo nó cả ngày, chắc chắn sẽ có người nhận ra.”

“Em giấu đi là được.” Giang Đình Vân không cảm thấy chuyện này có cái gì khó giải quyết: “Nếu lại từ chối, sau này tôi gặp em một lần, liền nhét vào huyệt em một lần, nhét đến khi em không chịu nổi mới thôi.”

“…”

Liên tưởng đến tác phong thổ phỉ hào hùng bất kham của Giang gia bọn họ, Thẩm Ngân sợ hãi, nghẹn khuất nhận lấy “lễ vật” này.

Giang Đình Vân hài lòng, vỗ vỗ mông cô gái để cô xoay người, tiếp tục trận tình ái bị gián đoạn trước đó.

Kết quả của việc bị giày vò một đêm là ngày hôm sau Tạ Lang Nguyên nhìn thấy màu xanh đen dưới mắt Thẩm Ngân, lúc tỉnh lại không thấy Thẩm Ngân hắn liền hỏi nha hoàn, đã biết cô ở thư phòng đọc sách cả đêm, nên xuống phòng bếp cầm mấy quả trứng luộc nóng hổi mang lên xe cho cô thoa.

Trong lúc Thẩm Ngân ngủ bù, xe đến Tạ gia.

Tạ Nhậm Nguyên không vội vàng đi tìm, nhẫn nại lại đợi thêm một ngày nữa, mới để Trường Thụy truyền lời. Thẩm Ngân cũng không muốn đi đến nơi hẹn, bởi vì Tạ Lang Nguyên đè ép cô suốt một đêm, sáng sớm hôm nay đi gặp Tạ Nhậm Nguyên, cô sợ dấu vết trên người còn chưa phai nhạt.

Vì thế liền tìm một lý do từ chối, nhưng Trường Thụy rất kiên quyết nhất định phải để bắt cô đi qua, dưới sự bất đắc dĩ Thẩm Ngân đành phải thấp thỏm bất an đi tới.

Trên người cô gái sau khi được tưới tắm sẽ tản mát ra một loại khí tức đặc thù, loại khí tức này khác với mấy lần trước, lần này, hắn có thể nhìn thấy sự thỏa mãn và thoải mái từ trên mặt Thẩm Ngân, loại biểu tình này, Tạ Nhậm Nguyên sau mỗi lần vui vẻ cùng cô đều từng nhìn thấy qua.

Mặt hắn âm trầm, ngón tay siết chặt cằm thật mạnh phảng phất muốn bóp nát xương quai hàm: “Là em tự nguyện để cho nó đụng vào đúng không?”

Thẩm Ngân chấn động, không nói ra lời nào.

“Em thích nó sao?”

Con ngươi của cô gái trong nháy mắt phóng to.

Nói thật, ngay cả chính cô cũng không nói nên lời rốt cuộc là thích hay không thích.

Tạ Nhậm Nguyên hung ác nham hiểm lạnh như băng nhìn chằm chằm cô, không nói gì, một lúc lâu sau chợt cười ra tiếng: “Đúng vậy, nó là chồng của em, thích nó, để cho nó đụng vào thì có cái gì không đúng? Ngược lại anh mới là ma chướng.”

Lúc ấy chính miệng Thẩm Ngân nói là có hảo cảm với mình, cho nên mới có thể hoan hảo cùng mình, vậy cô và Tạ Lang Nguyên hoan hảo, có phải ý tứ cô cũng sinh ra hảo cảm đối với Tạ Lang Nguyên đúng không?

Nghĩ đến đây, trái tim Tạ Nhậm Nguyên không khỏi đóng băng lại, phất tay áo đến bên cửa sổ, đưa lưng lạnh lùng nói với cô: “Em trở về đi.”

Lời nói của người đàn ông không kịp đề phòng giống như một gậy đập vào đầu làm Thẩm Ngân sửng sốt: “Anh không cần em nữa sao?”

“Em có Lang Nguyên, không cần anh cũng có thể.”

Thẩm Ngân lẳng lặng tiến lên ôm lấy lưng hắn không tiếng động rơi lệ: “Anh là anh, anh ấy là anh ấy, hai người không giống nhau, sao có thể nói nhập làm một? ”

Một lúc lâu sau, giọng nói rầu rĩ của cô gái truyền ra từ phía sau: “Nếu như em chỉ cần anh, anh còn muốn em nữa không?”

Tạ Nhậm Nguyên vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ như cũ, im lặng chính là đáp lại của hắn.

Cô đối với Tạ Lang Nguyên là có tình, cho dù ly hôn, cũng chém không đứt, đây không phải là loại tình yêu thuần túy mà hắn muốn.

Khóc hồi lâu, Thẩm Ngân còn muốn cầu xin nữa, nhưng hệ thống lại khó có được mà nhắc nhở: “Nhắc nhở, rời đi trước.”

Đối với hệ thống đã ở bên cạnh từ nhỏ, Thẩm Ngân biết nó sẽ không hại cô, tuy rằng còn không rõ vì sao lại phát ra nhắc nhở như vậy, nhưng xuất phát từ sự tín nhiệm, Thẩm Ngân vẫn nghe lời buông tay, thút tha thút thít rút lui.

Ra khỏi cửa lắc lư đến khu vườn nhỏ hẻo lánh, ngồi bên bồn hoa vừa lau nước mắt vừa hỏi hệ thống: “Sau đó thì sao? Sau đó tôi nên làm gì đây?”

Đợi một lát, hệ thống không phát ra âm thanh nữa, Thẩm Ngân liền rầu rĩ ném đá vào hồ nước giải tỏa uất ức.

Đáng tiếc uất ức đâu phải dễ giải quyết như vậy, không hề có đầu mối, cô lo lắng đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn sắp nhăn ra nước, nhặt một viên đá ở trong bồn hoa, đang chuẩn bị ném ra thì bỗng nhiên ngạc nhiên phát hiện viên đá kia có màu xanh biếc, gần như là trong nháy mắt, một ý niệm hoang đường xuất hiện trong đầu.

[TN] Chương 61: Chưa từng làm sao

[TN] Chương 61: Chưa từng làm sao

Chương 61: Chưa từng làm sao

Hắn không tiếp tục nữa, kéo quần áo thay cô rồi để cô tựa vào lòng ngủ.

Đến nơi đã là sáng sớm, Thẩm Ngân đang ngủ say, Tạ Lang Nguyên sắp xếp cho cô về tiểu viện trước, còn mình thì lại khởi hành đi thương hội.

Bận rộn xong trở về thì đã đến ban đêm, Thẩm Ngân đã sớm ngủ được mấy giấc, giống như đóa kiều hoa đang nở rộ, Tạ Lang Nguyên thấy không khỏi quét đi hết mệt mỏi, ôm cô hôn đến mây đỏ đầy mặt mới đi tới tửu lâu dùng cơm.

So với quần áo xinh đẹp, Thẩm Ngân càng thích ăn hơn, điểm dừng chân đầu tiên của Tạ Lang Nguyên cũng là dẫn cô đi nếm thử đặc sản địa phương.

Mới bước lên tầng hai, lúc đi về phía phòng đối diện thì gặp phải một đám kiêu binh (người đi lính lâu năm, phẩm chất tồi tệ, làm điều càn rỡ) mặc quân phục, bên trong có hai gương mặt quen thuộc.

Giang Thời Minh bởi vì vóc dáng cao nhất cho nên dễ thấy, mà Giang Đình Vân lại là bởi vì ở trong một đám đại lão gia có nước da màu mạch mà bị nổi bật đến chói mắt.

Vóc dáng Giang Thời Minh cao nhất, Thẩm Ngân đối mặt với hắn.

Đôi mắt cao lớn đầu tiên sáng lên, kinh hỉ khi nhìn thấy cô, nhưng sau khi nhìn thấy nam nhân bên cạnh, ánh mắt ảm đạm xuống.

Thẩm Ngân hoảng hốt cúi đầu, túm chặt ống tay áo Tạ Lang Nguyên.

Người Giang gia thường ra mặt bàn chuyện làm ăn với Tạ gia là Giang Đình Vân, Tạ Lang Nguyên tự nhiên nhận ra, hơn nữa hắn còn cứu Thẩm Ngân, đáy lòng Tạ Lang Nguyên rất là cảm kích hắn, mang cô vợ nhỏ đi qua nói cảm ơn.

“Nhị thiếu không cần đa lễ, đây là điều Giang mỗ nên làm.” Ánh mắt Giang Đình Vân lướt qua Thẩm Ngân, hài hước nói: “Chưa nói đến thân phận quý phu nhân, nếu Giang mỗ nhìn thấy nữ tử xinh đẹp động lòng người như vậy bị kẻ xấu chặn lại, cũng sẽ đến cứu.”

Nghe vậy Thẩm Ngân tức giận nhìn hắn nghiến răng.

Cái này cũng quá vô sỉ đi, rõ ràng chính là hắn bắt mình đi.

Nhưng chuyện xảy ra đêm đó cũng quá ám muội, Thẩm Ngân mặc dù cho rằng hắn vô sỉ đến cực điểm, nhưng cũng chỉ có thể mắng chửi ở trong lòng, ngoài miệng vẫn im lặng như trước.

Tạ Lang Nguyên nghiêng đầu nhìn, cô vợ nhỏ không chỉ không có chút ý tứ nói lời cảm tạ với ân nhân cứu mạng, miệng còn tức giận mà vểnh lên đến mức có thể treo bình xăng, chỉ có thể bất đắc dĩ lại áy náy cười với Giang Đình Vân: “Phu nhân còn nhỏ, suốt đêm đi đường nên thân thể mệt mỏi, Tứ gia đừng trách.”

“Nào có thể, quý phu nhân hồn nhiên rực rõ, Giang mỗ hâm mộ còn không kịp.” Giang Đình Vân giơ tay lên để mọi người dựa vào bên cạnh, lối đi chật chội lập tức trống rỗng có thể chứa đựng hai người đi qua: “Vậy thì không quấy rầy Nhị thiếu và phu nhân dùng cơm, Giang mỗ cáo từ trước.”

Đợi mọi người rời đi, Giang Đình Vân vỗ cháu trai còn ngơ ngác nhìn bóng lưng Thẩm Ngân một cái: “Đi rồi.”

“Chỉ cần nhìn phụ nữ không ăn cơm là có thể no rồi?” Đôi mắt phượng dài nhỏ nhấc lên, lúc không cười, hình dáng mắt khẽ nhíu kia rất dễ làm cho người ta có cảm giác bễ nghễ chúng sinh, một đám binh lính càn quấy xung quanh chỉ cảm thấy quân sư nhà mình lại khi dễ Thiếu soái.

Giang Thời Minh thu hồi tầm mắt, bả vai cúi xuống, quanh thân tản mát ra cảm giác cô đơn ngay cả gương mặt hung dữ kia cũng không cứu vớt được, một đám lão gia lại sinh ra một loại cảm giác đáng thương.

Trong số những người ở đây tuổi của Giang Thời Minh là nhỏ nhất, lại là một trong số ít người chưa kết hôn, kết hợp với ánh mắt vừa rồi nhìn chằm chằm vào bóng lưng Tạ nhị phu nhân của hắn, trong lòng mọi người đều hiểu rõ, vỗ vỗ vai hắn rồi khuyên nhủ: “Thiếu soái muốn phụ nữ thì lão Bành ta sẽ tặng cho ngài mấy cái tốt, ngực to tròn trịa cầm lên mới thích, chậc, chỉ cần nhìn thân thể nhỏ bé của cô gái kia liền biết chưa bị cắm qua.”

Giang Đình Vân đi ở phía trước nghe vậy dừng bước chân, nhếch môi lắc đầu.

Không chỉ là đã từng bị cắm, mà còn cắm rất tốt.

Nghĩ đến đây lại bắt đầu tâm viên ý mã.

Tính toán thời gian, cũng đã vài ngày không cắm huyệt, cũng đã đến lúc chạm vào phụ nữ rồi.

Hơn nữa còn khó gặp được như vậy, không chạm vào dường như cũng có chút đáng tiếc.

Lão Bành nhìn vóc dáng Giang Thời Minh từ trên xuống dưới, lắc đầu: “Không thích hợp với Thiếu soái.”

Giang Thời Minh vừa nghe lời này không vui, mi tâm nhíu lại làm hai hàng lông mày rậm gần như chạm nhau, thô lỗ nói: “Sao lại không hợp?”

Lão Bành kinh ngạc: “Thiếu soái thật sự có khẩu vị này sao?”

Tạ Nhị phu nhân thoạt nhìn yếu đuối, ôm lấy xương cốt kia đều ngại cấn tay, giống như hắn thì thích phụ nữ đẫy đà mạnh mẽ hơn.

Mạnh Nghĩa Khôn biết nội tình xem náo nhiệt không ngại chuyện lớn, rắc muối lên vết thương của bạn tốt: “Thích cũng vô dụng thôi, người ta sớm đã có chủ rồi.”

Lão Bành trầm tư một lát, nhíu mày nói: “Thiếu soái thật sự không thể đổi sang thích cô gái khác sao? Tạ gia không dễ cướp đâu.”

Giang Thời Minh không để ý tới bọn họ, hai ba bước đi về phía Giang Đình Vân.

Vừa rồi lúc lão Bành nói Thẩm Ngân chưa từng bị cắm qua, rõ ràng hắn nhìn thấy Giang Đình Vân lắc đầu.

Là hắn suy nghĩ nhiều, hay là sau khi đưa Thẩm Ngân về đã xảy ra chuyện gì?