[TN] Chương 5: Hôn lễ

[TN] Chương 5: Hôn lễ

Chương 5: Hôn lễ

Liễu Thanh Uyển âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Tạ Lang Nguyên yêu thích nữ tử phong tình vạn chủng, Thẩm Ngân rõ ràng không hề hợp với từ phong tình vạn chủng.

Tạ Lang Nguyên cũng không ngờ Thẩm Ngân lại hỏi vấn đề này, trêu tức nhìn cô nói: “Ừ.”

“Thật là xinh đẹp nha.”

Tính cách Tạ Lang Nguyên chưa định, chứ đừng nói là bận tâm đến cảm nhận của người khác, nghe Thẩm Ngân khen tình nhân của mình thì lập tức đắc ý, thậm chí vỗ vỗ eo Liễu Thanh Uyển để cô ta đứng lên cho Thẩm Ngân xem.

Thẩm Ngân lập tức vây quanh cô ta hai vòng, tán thưởng nói: “Oa! Dáng người cũng rất tốt!”

Lần này, Tạ Lang Nguyên càng kiên định chọn Thẩm Ngân hơn.

Không ồn ào, ít gây chuyện, trọng điểm là vẫn trẻ con, sẽ không ghen tuông với tình nhân của hắn.

Sau khi Thẩm Ngân đi, Tạ Lang Nguyên ôm lấy eo Liễu Thanh Uyển kéo về trong ngực, trêu ghẹo nhìn cô ta: “Thế nào, anh nói đúng là không hề uy hiếp đến em chứ? Em còn ghen tuông gì nữa.”

Nói xong, hai người lại ôm nhau hôn nhau, bắt đầu vận động giữa người lớn.

***

Sau khi Tạ Lang Nguyên quyết định xong, Tạ phu nhân nhanh chóng thu xếp hôn sự, khôn khéo như bà cũng khó tránh khỏi còn giữ lại chút tư tưởng thời đại cũ, cho rằng nam tử trước thành gia sau lập nghiệp, thành gia, cũng nên trưởng thành.

Tạ Lang Nguyên tuổi còn trẻ, tính tình lại nhanh nhẹn, yêu thích văn hóa phương Tây, hắn không chút do dự mà lựa chọn hôn lễ kiểu phương Tây thời thượng hiện nay.

Hôn lễ phương Tây được văn nhân và giới trẻ trong xã hội thượng lưu tôn sùng, Tạ Lang Nguyên là con thứ, gông xiềng trên người cũng không nhiều, hơn nữa Tạ phu nhân luôn luôn thương hắn, cũng tùy hắn làm.

Đây cũng là lần đầu tiên Tạ Nhậm Nguyên nhìn thấy Thẩm Ngân trong hôn lễ.

Quá nhỏ.

Đó là cảm giác đầu tiên của hắn.

Mày kiếm của Tạ Nhậm Nguyên nhíu chặt, nghĩ không ra tại sao nhị đệ uống mực nước ngoài nhiều năm như vậy mà còn thích cái phong tục cổ hủ muốn kết hôn với trẻ con hưng thịnh ở thời đại trước?

Dưới tấm màn che màu trắng, rõ ràng là một khuôn mặt nhỏ nhắn còn mang theo sự mập mạp trẻ con.

Rõ ràng vẫn còn là một đứa trẻ, lại khoác váy cưới gả đi làm vợ người ta.

Tuy nói hiện giờ không có luật nào quy định rõ ràng nữ tử mấy tuổi mới có thể lập gia đình, nhưng Tạ Nhậm Nguyên không thích nữ tử quá nhỏ.

Nhỏ nhất cũng phải mười bảy, mười chín tuổi, hai mươi là vừa vặn.

Hắn hai mươi ba tuổi thành hôn, thê tử gả cho hắn đúng lúc chính là mười chín tuổi.

Hiện giờ hắn ba mươi bảy tuổi, nhìn Thẩm Ngân mười ba, mười bốn tuổi, tuổi tác không khác con gái cũng mình là bao nhiêu, trong lòng không hiểu sao lại sinh ra chút thương hại.

Hắn tuyệt đối sẽ không để cho nữ nhi của mình lập gia đình ở tuổi mười ba mười bốn.

Thẩm Ngân không chú ý tới Tạ Nhậm Nguyên vẫn luôn dùng ánh mắt phức tạp nhìn cô, mơ hồ nói lời thề, kính rượu, Tạ phu nhân thông cảm cô còn nhỏ, chụp ảnh xong liền bảo nha hoàn dẫn cô về phòng nghỉ ngơi.

Thẩm Ngân trở lại phòng cưới, không để ý hình tượng mà ngã xuống giường, nha hoàn kinh hoảng thất sắc vội vàng đỡ cô dậy.

“Nhị thiếu nãi nãi! Còn chưa đến giờ động phòng, ngài phải chờ Nhị thiếu gia trở về mới có thể ngủ được!”

Được rồi, không ngủ được, Thẩm Ngân ngồi dậy, khó chịu đến mức đưa tay muốn kéo tấm màn che xuống, nha hoàn kia gấp đến độ trán đều muốn đổ mồ hôi: “Nhị thiếu nãi nãi không thể tháo xuống đâu! Nhị công tử còn chưa trở về, ngài, ngài không thể tháo…”

Thẩm Ngân bĩu môi, không vui nói: “Tháo xuống thì ta vẫn là ta, Tạ Nhị còn có thể không nhận ra ta sao?”

Nha hoàn vừa nghe lệ đều muốn rơi xuống, tại sao Nhị thiếu nãi nãi lại gọi là Tạ Nhị giống như những bằng hữu của Nhị thiếu gia chứ?

Lão ma ma dạy quy củ đúng lúc tiến vào, liền nghe thấy Thẩm Ngân gọi Tạ Lang Nguyên là Tạ Nhị, hai mắt lão ma ma trợn tròn, bày ra bộ dáng muốn giáo huấn người khác: “Nếu đã làm vợ, phải lấy chồng làm trời, Nhị thiếu nãi nãi không chỉ phải gọi Nhị thiếu gia là phu quân, mà còn phải học cách hầu hạ ngài ấy…”

Thẩm Ngân tuyệt đối không sợ lão ma ma, bàn tay nhỏ bé chống lên cằm quan sát áo khoác ngoài bằng bông kiểu cũ của cô.

Lão ma ma bô bô nói một trận, phát hiện Thẩm Ngân căn bản không nghe vào tai, ánh mắt không biết đã chạy đến đâu.

Bà cảm giác nghiến răng nghiến lợi, nhưng dù sao Thẩm Ngân cũng là chủ tử, hơn nữa Tạ phu nhân cũng không lên tiếng bảo mình giáo huấn cô, cho nên bà chỉ có thể đè nén tức giận, bàn tay mập mạp “ba” vỗ lên bàn trang điểm.

Thẩm Ngân bị dọa đến giật mình, vỗ vỗ ngực nhìn lão ma ma, ủy khuất nói: “Ma ma, người làm con sợ…”

Tạ Diệc Hân không biết đã chạy đến từ lúc nào phòng cưới nhìn trộm cũng bị lão ma ma dọa sợ, chỉ là cô ấy rất nhanh đã bị thím nhỏ mới tới làm cho sợ đến há to miệng.

Sao thím nhỏ còn thích làm nũng hơn cô vậy!

Tạ Diệc Hân “bịch bịch” chạy đến bên cạnh mẫu thân, kéo tay mẫu thân muốn nói chuyện với bà.

Thư Hồi đang trò chuyện vui vẻ với các phu nhân khác, không cẩn thận nghe, qua loa gật gật đầu liền đuổi cô đi.

Tạ Diệc Hân thấy thế, có chút nản lòng, nhưng vẫn rất muốn chia sẻ với người khác những gì mình vừa nhìn thấy.

Sau khi nhìn thấy Tạ Nhậm Nguyên, do dự một chút, vẫn là chạy tới nói với hắn.

“Cha, vừa rồi thím nhỏ làm nũng với ma ma.” Giọng nói hơi nhút nhát.

Tạ Nhậm Nguyên thân là trưởng tử xưa nay luôn trầm ổn uy nghiêm, tính tình khác một trời một vực so với Tạ Lang Nguyên, khi đối mặt với con gái mặc dù trong lòng có chút buông lỏng, nhưng trên mặt lại không có một chút biến hóa nào, vẫn rất uy nghiêm.

Sau khi nghe rõ nội dung, hắn không có bất kỳ dao động nào, không hề có cảm xúc mà “Ừ” một tiếng.

Vì thế trong mắt Tạ Diệc Hân liền trở thành phụ thân lạnh mặt với cô.

Cô thất vọng rời đi, để lại chén rượu trên tay, trong đầu đều là Tạ Nhậm Nguyên nói “Con làm sao vậy”.

[TN] Chương 4: Đến nơi hẹn

[TN] Chương 4: Đến nơi hẹn

Chương 4: Đến nơi hẹn

Có người vui mừng liền có người buồn, sắc mặt Thẩm Châu “vèo” một phát liền biến trắng, Thẩm thái thái thản nhiên nhìn lướt qua.

Nhị di thái lập tức âm thầm liếc mắt nhìn con gái một cái, sau đó nặn ra nụ cười nói với Thẩm phu nhân và Thẩm Ngân: “Đây thật đúng là chuyện vui lớn, Châu Nhi, còn không mau chúc mừng Ngân Bảo đi?”

Thẩm Châu tuổi còn nhỏ, mặc dù đã cực lực che dấu, nhưng sự không tình nguyện trên mặt vẫn không lừa được ánh mắt Thẩm phu nhân.

Hư tình giả ý chúc mừng một phen, Nhị di thái lôi kéo Thẩm Châu rời đi, ánh mắt Thẩm phu nhân còn đặt ở cửa ra vào, phát ra nụ cười lạnh có chút khinh thường.

“Nương?”

Thẩm phu nhân quay đầu lại, kéo tay con gái nhẹ nhàng vỗ vỗ: “Ngân Bảo, có biết Tạ gia mời con đến làm cái gì không?”

Thẩm Ngân biết hẳn là nói chuyện hôn sự, nhưng sợ Thẩm phu nhân trách cứ mình không sớm nói cho bà biết, vì thế liền chỉ vào tên chủ mẫu Tạ gia trên thiệp mời giả ngốc: “Tạ phu nhân muốn mời con uống trà?”

Thẩm phu nhân trong lòng liền hơi tức một chút, bà nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn còn mang theo chút mập mạp trẻ con của con gái, đột nhiên cảm thấy dường như mình đã đưa ra một quyết định sai lầm.

Ngân Bảo từ nhỏ đã được bảo vệ thật tốt, con bé gả qua đó, có thể chịu được Tạ gia mài giũa sao?

Lúc chưa được chọn, trong đầu đều là chờ đợi tốt đẹp, lúc được chọn, Thẩm phu nhân lại hối hận.

Nếu không, hay là không đi?

Nhưng lúc ấy nhận được thiệp mời, cũng đã b tỏ rõ thái độ, nếu đổi ý, Tạ gia có thể buông tha cho Thẩm gia bọn họ sao?

Thẩm phu nhân ưu sầu nhìn con gái.

Thẩm Ngân không biết hoạt động tâm lý phức tạp của mẹ ruột, trong lòng cô gọi hệ thống: “Hệ thống, nhiệm vụ của tôi là gì?”

Từ khi gia nhập thế giới tới nay, Thẩm Ngân đã hỏi hệ thống vô số lần về nhiệm vụ, nhưng đều không nhận được câu trả lời, nhưng lần này, hệ thống lại trả lời.

“Tạ gia.”

Nói xong, “Bíp ——” một tiếng báo hiệu rời đi.

Thẩm Ngân há hốc mồm, đột nhiên nắm lấy tay mẫu thân, kiên định nói: “Nương, con muốn gả vào Tạ gia!”

Ánh mắt Thẩm phu nhân phức tạp: “Quyết định xong rồi sao? Lấy chồng là chuyện cả đời đấy.”

Thẩm Ngân gật đầu.

Phía trước đã không còn đường quay đầu nên Thẩm phu nhân thu liễm tâm tư, kiên nhẫn dạy con gái những việc cần chú ý.

Hai ngày sau, một chiếc xe màu đen đậu trước cổng vòm bằng đá cẩm thạch trắng điển hình của Trung Quốc.

Thẩm Ngân ngồi trong xe, hạ cửa sổ, ngẩng đầu nhìn về phía ba chữ “Tạ công quán” được điêu khắc như rồng bay phượng múa trên cửa đá, hít sâu một hơi.

Đây có phải là nơi cô sẽ sống sau này không?

Trong thế giới thực, cô cũng chỉ mới mười mấy tuổi, chưa từng gả cho người nào cả, Thẩm Ngân không khỏi khẩn trương.

Tài xế thò đầu ra, đối mặt với bảo vệ, lại đưa thiếp mời cho hắn. Sau khi xem qua hộ vệ vẫy vẫy tay về phía sau, cửa lớn màu đỏ thẫm chậm rãi mở ra.

Chiếc xe chạy vững vàng đi vào Tạ công quán.

Vừa xuống xe, đã có nha hoàn nghênh đón, khom lưng chào hỏi rồi dẫn đường cho Thẩm Ngân.

Trên đường đi, Thẩm Ngân nhân cơ hội này quan sát Tạ công quán.

Thẩm Ngân đã sớm nghe nói qua, so với tên thật là Tạ công quán, người Thủy Thành đều thích gọi nó là Hồng Lâu hơn.

Hiện tại vừa thấy, quả nhiên là có căn cứ.

Khác với cửa chính mang đầy phong cách Trung Quốc, đi vào trong liền có một vườn hoa ở trung tâm, ở giữa hoa viên có một hồ phun nước hình ô kiểu phương Tây phù hợp với kiểu dáng lưu hành hiện nay, đối diện với hồ phun nước chính là nguồn gốc của cái tên Hồng Lâu – ba tòa biệt thự phương Tây ba tầng xây bằng gạch đỏ.

Tòa nhà ở giữa tương đối cao, hai bên hơi thấp hơn, Thẩm Ngân liền nghĩ, đãi khách hẳn là ở nhà chính đi, ai ngờ nha hoàn dẫn đường lại xoay một vòng, đưa Thẩm Ngân đến tòa nhà ngoài cùng bên phải.

Chẳng lẽ giá trị bản thân mình còn chưa đủ cao? Thẩm Ngân thầm nghĩ.

Thực ra lại không phải vậy, bởi vì người chân chính mời cô tới không phải Tạ phu nhân, mà là Tạ Lang Nguyên.

Tạ Lang Nguyên đãi khách, chắc chắn sẽ không ở tòa nhà chính, tòa nhà chính là nơi cha hắn và anh trai hắn làm việc đứng đắn.

Nha hoàn gõ cửa trước, sau khi nhận được lời đáp lại thay Thẩm Ngân mở cửa, tự mình canh giữ ngoài cửa.

Thẩm Ngân sau khi vào cửa mới phát hiện, thì ra người hẹn cô là Tạ Lang Nguyên.

Nhưng mà nhìn lại, hai mắt Thẩm Ngân đều trợn tròn.

Giống như ngày đó, Tạ Lang Nguyên mặc áo sơ mi trắng lỏng lẻo, cổ áo mở đến ngực, vểnh chân bắt chéo cười hì hì nhìn Thẩm Ngân, bộ dáng ăn chơi trác táng vô cùng.

Cái này cũng không có gì, hắn vốn không phải là người đứng đắn gì, nhưng nữ nhân tóc xoăn mặc sườn xám màu xanh biếc trong ngực kia là ai vậy?

Thẩm Ngân không có cảm giác gì đối với Tạ Lang Nguyên, lại càng sẽ không bởi vì việc hắn ôm nữ nhân mà sinh ra cảm xúc khổ sở, sau khi chào hỏi Tạ Lang Nguyên, tò mò nháy mắt mấy cái, hỏi: “Cô ấy chính là tiểu thư Lục Bình sao?”

Từ sau khi cô được chọn, Thẩm phu nhân liền phổ cập cho cô một lần Tạ Lang Nguyên và người bên cạnh hắn.

Lục Bình là nghệ danh của Liễu Thanh Uyển, lấy tên để thể hiện thân thế quanh co của nàng.

Liễu Thanh Uyển cũng đang đánh giá người vợ mà tình lang đã chọn.

Một thân váy dài tay màu lam nhạt, da thịt trong suốt trắng nõn, mái tóc dài đen như mực bồng bềnh dài đến eo dùng dây buộc tóc lỏng lẻo cùng màu buộc lại, làm nổi bật khuôn mặt nhỏ nhắn như trứng ngỗng chỉ to bằng bàn tay. Màu sắc lông mày hơi nhạt, có lẽ là do chưa từng sửa qua, không phải là kiểu dáng đang lưu hành thời nay, nhưng vẫn lưu lại cảm giác sang trọng. Mắt hạnh to tròn, bọng mắt dưới mắt đầy đặn, cười rộ lên ánh mắt cong cong như trăng lưỡi liềm, thoạt nhìn có chút ngây thơ.

Nhìn xong mặt, Liễu Thanh Uyển lại dời tầm mắt chuyển sang vóc người, tuy rằng cao gầy, nhưng mà rõ ràng còn chưa phát dục, nói tóm lại, là một đứa trẻ xinh đẹp.

[TN] Chương 3: Tuyển chọn

[TN] Chương 3: Tuyển chọn

Chương 3: Tuyển chọn

Sau khi hoàn thành những động tác này, hắn liền đi ra ngoài trước.

Thẩm Ngân cầm chén trà do dự một chút, kéo góc áo Thẩm phu nhân: “Nương, con đi ra ngoài một chút.”

Thẩm phu nhân liền gõ trán cô: “Không được, thành thật ngồi xuống cho ta.”

Thẩm Ngân xoa xoa trán, bĩu môi nhỏ nhắn ngồi xuống.

Thẩm phu nhân nhìn bộ dạng ủy khuất của con gái lại muốn cười, thuận miệng hỏi: “Con muốn ra ngoài làm cái gì?”

“Có người bảo con đi ra ngoài.”

“Ai?”

Hệ thống không truyền tống cho cô thông tin cơ bản giới thiệu thế giới, Thẩm Ngân chỉ có thể dựa theo trí nhớ của nguyên chủ tìm kiếm, thế nhưng nguyên chủ cũng chưa từng gặp Tạ Lang Nguyên, vì thế cô thành thật nói: “Một người đàn ông.”

Bốn chữ đơn giản, lại làm cho tim Thẩm phu nhân đập nhanh hơn.

Đàn ông ở đây ngoại trừ Tạ Lang Nguyên, còn có ai?

Thẩm phu nhân: “Là Tạ nhị thiếu gia sao?”

Thẩm Ngân không chắc chắn lắm, bởi vì đến nay cô vẫn chưa biết rõ mình tới đây làm gì, nên không chắc chắn nói: “Hẳn là vậy.”

Thẩm phu nhân ý động, khuê nữ nhà bà được coi trọng sao?

Quét mắt nhìn bốn phía, phát hiện tất cả mọi người đang nghiêm túc xem kịch, vì thế nên đến gần con gái nhỏ giọng nói: “Đi ra ngoài đi.”

Dừng một chút, lại nói thêm một câu: “Động tác nhẹ nhàng một chút, đừng để người khác chú ý.”

Thẩm Ngân gật đầu.

Nhưng dù có cẩn thận thế nào đi nữa, vẫn khiến Thẩm Châu cùng bàn chú ý. Chỉ là cô cũng không biết Thẩm Ngân muốn đi đâu, còn cho rằng đi vệ sinh, cho nên chỉ nhìn thoáng qua, liền dời tầm mắt.

Tạ Nhị thiếu gia ở ngoài cửa bị thổi gió một hồi lâu, thậm chí bên trong lại truyền ra tiếng hát kịch, nhưng vẫn chưa thấy cô đi ra.

Chỉ là hắn cũng không quá để ý, dù sao hiện tại trong lòng đã có người, vừa muốn đi thì cửa mở ra.

Nha hoàn đóng cửa lại, Thẩm Ngân không sợ người lạ, trực tiếp đi tới trước mặt hắn: “Ngươi tìm ta làm cái gì vậy?”

Nhìn Thẩm Ngân quen thuộc như vậy, Tạ Lang Nguyên hứng thú: “Em là cô nương nhà nào?”

“Thẩm gia.”

Tạ Lang Nguyên nhướng mày, Thẩm Giả còn có khuê nữ nhỏ như vậy?

Theo như hắn biết, con gái nhỏ của Thẩm Giả cũng mười bảy, mười tám tuổi.

Thẩm Ngân vừa nhìn biểu tình của hắn, liền biết hiểu lầm, vội vàng nói: “Là nhà Thẩm Tài.”

Bởi vì vừa rồi ở trong phòng yến hội, dưới sự giới thiệu của Thẩm phu nhân, nàng đã gặp qua thứ nữ của Thẩm Giả.

Tạ Lang Nguyên “A” một tiếng: “Em đi theo tỷ tỷ tới đây sao?”

Thẩm Ngân suy nghĩ một chút, nói: “Chúng ta cùng nhau tới đây.”

Điều này có nghĩa là, cô ấy cũng đối tượng để lựa chọn?

Tạ Lang Nguyên: “Em bao nhiêu tuổi?”

“14!” Thẩm Ngân nói cho hắn tuổi mà Thẩm phu nhân nói với cô.

Tạ Lang Nguyên hoài nghi: “Thật sao?”

Cao thì đúng là cao, nhưng khi nhìn đến ngực, lại…

Hắn liếc về phía vóc người như vùng đất bằng phẳng kia, nhìn không giống 14 lắm.

Theo ánh mắt của hắn, Thẩm Ngân cúi đầu nhìn thấy bộ ngực phẳng của mình, im lặng một chút, giận dữ nói: “Chỉ là chưa phát dục thôi!”

Nàng hừ hừ hai tiếng: “Chờ ta lớn lên phát dục, anh liền biết.”

Nói xong, còn ưỡn ngực.

Ừm, hình như là hơi lớn hơn một chút, trứng chần nước sôi biến thành bánh bao hấp.

Tạ Lang Nguyên vui không được, tầm mắt từ bộ ngực chuyển đến khuôn mặt nhỏ nhắn còn chưa nở rộ, đã có thể nhìn ra đường nét xinh đẹp, đột nhiên có chút tâm viên ý mã.

Khi phục hồi tinh thần, tay thiếu chút nữa đã đụng phải khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.

“Được, vậy ta chờ em cho ta biết.” Tạ Lang Nguyên thu tay lại, hai tay vòng trước ngực tựa vào tường, lười biếng nhìn cô: “Em tên gì?”

“Thẩm Ngân.” Thẩm Ngân còn chưa thông suốt, còn chưa hình thành thẩm mỹ thưởng thức nam nhân, mị lực của Tạ Lang Nguyên ở trước mặt cô so ra còn kém một đĩa điểm tâm, cho nên cô nháy mắt mấy cái rồi quay sang nhìn: “Anh còn muốn hỏi cái gì không? Không hỏi thì tôi quay lại đây.”

Cô thực sự không biết, chính là loại thái độ không coi trọng hắn này làm cho Tạ Lang Nguyên nổi lên tâm tư cưới cô.

Dù sao sớm muộn gì cũng phải thành thân, đối với hắn mà nói ngoại trừ tình nhân, cưới ai cũng giống nhau, còn không bằng cưới Thẩm Ngân.

Tuổi còn nhỏ không quản được hắn, nhìn thái độ kia của nàng có lẽ cũng không muốn quản mình, chính mình chẳng phải là muốn làm gì ở bên ngoài thì làm cái đó sao?

Huống hồ, cô còn rất xinh đẹp, cho dù không chạm vào nàng, bày ra xem cũng vui mắt.

Thẩm Ngân thấy hắn chậm chạp không trả lời, giống như đang suy nghĩ cái gì, kiên nhẫn chờ mười giây, vẫn không nhúc nhích, cô liền mất kiên nhẫn, rón rén xoay người muốn chuồn mất.

Không đi được mấy bước, cổ áo liền bị người túm lấy, Tạ Lang Nguyên kéo cô quay lại, giống như chọc trẻ con hỏi cô: “Có muốn gả cho ta không?”

Thẩm Ngân không chút nghĩ ngợi: “Em phải hỏi nương em.”

Trong xã hội thời xưa này, hôn nhân đại sự chắc chắn phải hỏi mẫu thân!

Thẩm Ngân tự nhận là nhân vật nhập cuộc khá nhanh.

Cô bị túm đến không thoải mái, lắc lắc thân thể muốn đi, Tạ Lang Nguyên rút đồng hồ ra nhìn thoáng qua thời gian, liền buông cô ra.

“Em nhớ hỏi nương em đấy.”

“Biết rồi, biết rồi.” Thẩm Ngân cũng không quay đầu lại, chui vào trong phòng.

Tạ Lang Nguyên bật cười lắc đầu, chậm rãi đi ra ngoài.

***

Ba ngày sau, Tạ gia đưa thiếp mời cho Thẩm gia, Thẩm Châu nắm chặt khăn tay, trong đáy mắt là sự lo lắng đang liều mạng để che dấu.

Thẩm phu nhân nhàn nhạt liếc Thẩm Châu một cái, lại nhìn con gái bình tĩnh tự nhiên của mình, vừa lòng, lúc này mới mở thiếp mời ra.

Thẩm Ngân nghiêng đầu nhìn lại, trí nhớ bỗng nhiên hiện lên một vài chuyện.

Cô quên nói cho mẫu thân biết chuyện Tạ Lang Nguyên muốn cưới cô!

Trong thiếp mời viết muốn mời Thẩm Ngân đến công quán Tạ gia làm khách, chỗ người mời có kí tên Tạ phu nhân.

Thẩm phu nhân gật đầu mỉm cười.

Ý tứ này, tám chín phần là chọn Thẩm Ngân rồi.

💖 Đọc tiếp chương 4

[TN] Chương 2: Đối mặt

[TN] Chương 2: Đối mặt

Chương 2: Đối mặt

Chẳng lẽ hệ thống không đi theo sao? Thẩm Ngân vừa nghĩ, vừa nhàm chán quan sát trang phục của mình.

Không có cách nào khác, trong tình huống này, soi gương là nghĩ cũng không cần nghĩ, chỉ có thể chờ về nhà lại nhìn diện mạo của mình.

Sườn xám toàn thân thanh lịch màu trắng lưu ly, thân váy thêu hoa văn tối màu, toàn bộ váy chỉ có màu sắc chính ở cổ áo, ống tay áo và viền áo màu xanh đậm ở chỗ hàng cúc.
Thông qua kiểu dáng sườn xám, Thẩm Ngân suy đoán tuổi của mình đại khái khoảng hai lăm hai sáu tuổi, ai ngờ người phụ nữ mặc sườn xám gấm nhũ kim loại bên cạnh vừa mở miệng, liền lật đổ suy đoán của Thẩm Ngân.

“Ngân Bảo, con nhớ kỹ, nếu Tạ phu nhân hỏi tuổi tác, con liền đáp 14, biết chưa?”

Xem ra, người phụ nữ kia chính là mẫu thân của Thẩm Ngân.

“…. Này.”

Thẩm Ngân âm thầm le lưỡi ở trong lòng, sườn xám cổ lỗ sĩ như vậy mặc trên người thiếu nữ chưa tới mười bốn tuổi, sẽ đẹp sao?

Phối hợp với ánh mắt thuần khiết của Thẩm Ngân, có vẻ quá già nua, nhưng trong ánh mắt của Tạ phu nhân, bà cũng khá vừa lòng với bộ trang phục này của Thẩm Ngân.

Mẹ chồng chọn con dâu mà, cái muốn chính là chững chạc và quy củ.

Thẩm phu nhân lại nói với thiếu nữ bên trái: “Châu Nhi, con thì đáp 16.”

“Biết, nương.”

Nghe được danh xưng, Thẩm Ngân nhịn không được ngẩng đầu quét về phía Thẩm Châu.

Cô ấy là chị gái mình sao?

Ngay khi Thẩm Ngân đang tự suy đoán hai người đến đây làm cái gì thì cánh cửa phía sau mở ra.

Lúc này là buổi tối, phụ nhân trung niên quý khí mười phần đứng đầu dường như còn chưa thích ứng với ánh đèn trong phòng, hơi híp mắt một chút, nha hoàn ở bên lập tức đưa tay ngăn cho bà một chút.

Phụ nhân vừa tiến vào, Thẩm Ngân liền nhìn thấy một đám phu nhân thiếu nữ vốn đang ngồi tao nhã đứng lên, các thiếu nữ ngượng ngùng mỉm cười, các phu nhân thì quen thuộc tiến lên chào hỏi phụ nhân kia: “Tạ phu nhân, ngài đến rồi.”

Tạ phu nhân mỉm cười, một đám phu nhân liên lạc xong tình cảm, lại vây quanh hí khúc nói một chút, mãi đến khi nha hoàn canh giữ ở cửa tiến vào bên tai Tạ phu nhân nói vài câu, sau đó kêu gánh hát còn đang hát hí khúc dừng lại, Thẩm Ngân liền biết, trọng điểm của yến hội này bắt đầu.

Read more

[TN] Chương 01: Tiến vào thế giới

[TN] Chương 01: Tiến vào thế giới

Chương 1: Tiến vào thế giới

Thủy Thành có bốn đại gia tộc, hai chính hai thương, chính Giang Thành, thương Tạ Thẩm, Thẩm Ngân mặc dù cũng họ Thẩm, nhưng Thẩm này không phải Thẩm kia, nếu sắp xếp dựa theo quan hệ thân duyên của gia tộc, cha ruột Thẩm Tài của Thẩm Ngân phải xếp hàng đến chân trời.

Thủy Thành đúng như tên gọi, ba mặt toàn biển, trong thành có một con kênh lớn xuyên qua Bình Xương, dựa vào nước liền nuôi sống vô số cư dân. Sau khi ngành công nghiệp đóng thuyền nổi lên, Thẩm gia dựa vào vận tải đường thuỷ để làm giàu, đến đời Thẩm Giả này, đã là giàu có ba đời.

Thẩm Giả không phải là tay ăn chơi không học vấn không nghề nghiệp, từ nhỏ đã được cha dẫn theo bên người, đến khi thành niên một mình thể hiện tài năng, một lần cơ duyên xảo hợp mà Thẩm Tài lọt vào mắt hắn, cũng chính từ lúc đó nhà Thẩm Ngân mới tốt lên một chút.

Thẩm Tài từ nhỏ nhà nghèo, chưa từng đi học, bản thân không có nhiều bản lĩnh, nhưng ưu điểm lớn nhất là đầu óc linh hoạt, da mặt dày, quan trọng nhất là làm người trượng nghĩa. Cũng chính là đặc điểm này đã khiến cho một nhà Thẩm Tài từ bên chỗ chân trời đến thừa hưởng chút gió đông của chủ gia Thẩm thị, về sau Thẩm Tài càng làm càng lớn, dần dần cũng có chút danh tiếng ở Thủy Thành.

Đương nhiên, trong mắt tứ đại gia tộc có căn cơ thâm hậu, loại khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng như Thẩm Tài đơn giản chính là nhà giàu mới nổi, không lên được mặt bàn.

Tuy rằng như thế, nhưng Nhị thiếu gia Tạ gia thật sự là thanh danh hỗn độn, ba đại gia còn lại hơi thương con gái, cũng sẽ không gả con gái hắn, bởi vì ai bảo Tạ Lang Nguyên không chỉ là một tay phong lưu lãng tử, mà bên người còn có một người làm bạn nhiều năm chứ?

Read more