[TN] Chương 10: Đeo kính

[TN] Chương 10: Đeo kính

Chương 10: Đeo kính

Thẩm Ngân tuyệt đối không rụt rè, bướng bỉnh tiến lên xoa dịu mi tâm của hắn: “Mẹ nói, luôn nhíu mày là không tốt, rất dễ già.”

Làm xong động tác, vẻ mặt ngây thơ cười tủm tỉm nhìn hắn: “Được rồi.”

Nói xong, khuôn mặt nhỏ nhắn buồn rầu: “Nhưng em có thể làm gì?”

Còn tự suy đoán: “Chẳng lẽ muốn em bắt chước tranh đi bán? Nhưng mà giả mạo là không tốt…”

Bầu không khí vốn có chút kiều diễm bị những suy nghĩ linh tinh của cô phá vỡ, Tạ Nhậm Nguyên ngăn cản suy đoán vô biên của cô: “Là vẽ bản đồ chế tạo súng.”

Thẩm Ngân càng lo lắng: “Chính phủ sẽ bắt em sao? Hơn nữa em còn chưa sờ qua súng…”

“…”

Tạ Nhậm Nguyên chờ cô lo lắng xong, đi đến chỗ bàn làm việc, kéo ngăn kéo ra, Thẩm Ngân duỗi cổ qua nhìn, chỉ thấy một ngăn kéo đầy súng lục, có đủ loại.

Cô gái chưa thấy việc đời, cái miệng nhỏ nhắn kinh hãi đến mức không thể khép lại được.

Tạ Nhậm Nguyên lấy một khẩu từ bên trong ra, vẫy vẫy tay với cô, Thẩm Ngân liền đi tới đứng bên cạnh hắn.

Tạ Nhậm Nguyên đối diện với bản vẽ, từng chút từng chút tháo súng ống ra dạy cô, vừa nói liền đến đêm khuya, mãi đến khi Hồng Tú đến đưa chữ Tạ Diệc Hân viết.

“Đại thiếu gia, chữ của tiểu thư nhỏ đến.”

Âm thanh ngoài cửa là tùy tùng của Tạ Nhậm Nguyên.

Nửa đêm canh ba, Đại thiếu gia và Nhị thiếu nãi nãi ở một mình trong phòng, nhất định không thể để cho người ta biết được.

Động tác của hai người đều đồng loạt ngẩng đầu lên, Thẩm Ngân nhìn về phía cửa, Tạ Nhậm Nguyên nhìn đồng hồ trên tường, kim đồng hồ chỉ vào số 11.

“Cất trước, ngày mai lại đưa cho tôi.”

Bên ngoài cửa trả lời “Vâng”.

Tạ Nhậm Nguyên buông bản vẽ xuống, xoay cái cổ cứng ngắc: “Đêm khuya rồi, hôm nay đến đây thôi, em trở về trước đi.”

Thẩm Ngân nào chịu dễ dàng buông tha cơ hội ở một mình này, nhìn cổ hắn không thoải mái, đi tới phía sau hắn, bàn tay nhỏ bé liền bóp lên: “Để em xoa bóp vai cho đại ca rồi quay về.”

Tạ Nhậm Nguyên né tránh, từ chối: “Không cần, vu lễ bất hợp.”

Nhưng vừa dứt lời, Thẩm Ngân vẫn chưa thấy động tĩnh, hắn quay đầu lại nhìn, chỉ thấy khuôn mặt nhỏ nhắn đầy thịt của cô nhăn thành một đoàn, cũng không biết đang sầu cái gì.

Tạ Nhậm Nguyên nói: “Anh bảo Trường Thụy đưa em về.”

Trường Thụy là tùy tùng của hắn, cũng chính là người vừa trả lời.

“Thật sự không cho em bóp sao?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thẩm Ngân phồng lên, thoạt nhìn càng đáng yêu hơn, làm cho Tạ Nhậm Nguyên đã có một con gái theo bản năng nói nhẹ nhàng hơn: “Ngân Bảo, tuy rằng em còn nhỏ, nhưng em là em dâu của anh.”

Ừm, đúng vậy, vừa rồi khi ở chung, Thẩm Ngân đã thành công khiến Tạ Nhậm Nguyên gọi mình là Ngân Bảo.

Giọng người đàn ông tuy bình thản, nhưng thái độ kiên quyết, Thẩm Ngân đành phải buông tha, đi hai bước đột nhiên dừng lại” “Vậy ngày mai khi nào em tới đây vậy?”

Tạ Nhậm Nguyên trầm ngâm một lát: “Hai mươi giờ.”

Thẩm Ngân gật đầu, cười tủm tỉm vẫy vẫy tay với hắn: “Chúc ngủ ngon, đại ca.”

Không đợi Tạ Nhậm Nguyên phản ứng, liền mở cửa đi ra ngoài.

Học liên tục nhiều đêm, cuối cùng đêm nay đã có tiến bộ.

Đêm nay Thẩm Ngân đúng giờ đi theo Trường Thụy vào thư phòng, giống như mấy lần trước, lúc tới, dọc theo đường đi đều không gặp được hạ nhân nào, có lẽ là bị sai đi.

Hắn thật cẩn thận, Thẩm Ngân thầm nghĩ ở trong lòng.

Tạ Nhậm Nguyên đã ngồi ở bàn làm việc, vẫn mặc trường bào như trước, chỉ là hôm nay mặc màu hơi nhạt, là màu xanh trắng, trên sống mũi vẫn là cặp kính viền vàng kia.

Trải qua mấy ngày ở chung, lá gan Thẩm Ngân đã mập mạp không ít, lúc này liền tò mò kề sát mặt hắn, nhìn chằm chằm vào cặp kính kia một hồi lâu: “Đại ca, có thể cho em đeo thử một chút được không?”

Lòng Tạ Nhậm Nguyên hơi kinh ngạc.

Hắn thường nghiêm mặt, tuy rằng không nói, nhưng hắn biết mọi người trong nhà đều sợ mình, ngay cả con gái cũng không dám giống Thẩm Ngân trực tiếp hỏi mượn đồ của hắn, chứ đừng nói là lấy kính mình đang đeo.

Thẩm Ngân lại dùng chiêu kia, hai mắt sáng lấp lánh nhìn hắn.

Tạ Nhậm Nguyên: “…”

Thẩm Ngân thấy hắn không có phản ứng, to gan đưa tay tháo kính của hắn xuống, đeo lên mặt mình.

Vừa mở mắt ra, cảm giác đầu váng mắt hoa đánh úp lại, thân thể lắc lư, ngã trên người nam nhân.

Bởi vì trước khi ngã không có một chút dấu hiệu nào, Tạ Nhậm Nguyên ngăn cản không kịp, im lặng nhìn về phía Thẩm Ngân ngồi trên đùi mình.

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn còn mang theo sự mập mạp của em bé đeo một cặp kính gọng tròn, có thể sợ choáng váng, mắt nhắm chặt lại, nhìn thế nào cũng thấy đáng yêu. Không biết tại sao, Tạ Nhậm Nguyên lại dâng lên một cỗ tình thương của người cha, trong lúc nhất thời cũng quên đẩy cô gái ra, cứ như vậy mà giật mình nhìn khuôn mặt nhỏ bé của cô.

Thẩm Ngân ngồi một hồi lâu, đến khi đầu không choáng váng thì mới nhắm mắt đưa tay tìm điểm chống đỡ, giống như là muốn đứng lên, chỉ là cũng không biết có phải cố ý hay không, vừa tìm, liền tìm được cổ hắn.

Hai tay cô gái đặt trên cổ hắn, ngồi vững mới buông một tay tháo kính ra, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhúm nói với hắn: “Choáng váng quá, đeo kính tuyệt đối không vui chút nào.”

Ngôn ngữ ngây thơ của cô gái khiến Tạ Nhậm Nguyên tạm thời quên mất thân phận em dâu, phá lệ nở nụ cười: “Em không bị cận thị, đeo lên đương nhiên sẽ choáng váng.”

Thẩm Ngân liền nhìn ánh mắt hắn, tò mò nói: “Anh không choáng sao?”

Tạ Nhậm Nguyên lắc đầu, cầm eo cô đặt lên một bên ghế, gương mặt đã khôi phục thành bộ dáng nghiêm túc như bình thường, nhanh chóng trở về vấn đề chính: “Hôm nay nhận cái này…”

Hai giờ sau, Thẩm Ngân sinh không thể luyến (1) đến gần Tạ Nhậm Nguyên, đầu tựa vào vai hắn: “Mệt quá, đại ca, chúng ta nghỉ ngơi một lát đi…”

(1) Sinh không thể luyến: không có gì để lưu luyến, cuộc sống này thật vô nghĩa.

[TN] Chương 9: Làm việc

[TN] Chương 9: Làm việc

Chương 9: Làm việc

Tạ Diệc Hân ở một bên đứng xem trợn mắt há hốc mồm, nuốt nước miếng rồi nói: “Thím nhỏ, thím cũng quá lợi hại rồi.”

Sự chú ý của Thẩm Ngân không đặt ở điều này: “Con gọi thím là Ngân Bảo là được rồi, cha mẹ và tỷ tỷ thím cũng gọi thím như vậy.”

Cô còn mấy tháng mới tròn mười bốn tuổi, cũng không muốn mang trên lưng xưng hô trưởng bối như “thím” này.

Tạ Diệc Hân rất dứt khoát thay đổi giọng nói, dù sao tuổi tác của hai người không chênh lệch nhiều lắm: “Ngân Bảo, từ trước đến nay cậu đều học Nhan thể sao? Viết cũng giống ghê.”

Tạ Nhậm Nguyên lại không cảm thấy như vậy, học lâu hơn nữa, luyện nhiều hơn nữa, cũng không có khả năng viết ra chữ giống nhau như đúc như thế này, thậm chí ngay cả cùng một người cũng không có khả năng làm được.

Vì thế hắn cũng nhìn về phía Thẩm Ngân.

Hai ánh mắt giáp công, Thẩm Ngân chột dạ không thôi, hay là dứt khoát nói ra sự thật, làm cho bọn họ cho rằng mình là một thiên tài bắt chước?

Tuy rằng đã lên kế hoạch, nhưng da mặt Thẩm Ngân còn chưa dày đến mức có thể mặt không đổi sắc rồi trực tiếp khen mình là thiên tài, há miệng, sững sờ nói không nên lời: “À…”

Tạ Nhậm Nguyên hỏi: “Em luyện bao lâu rồi?”

Ở trước mặt mục tiêu công lược, cô gái vốn không giỏi nói dối lại càng chột dạ hơn, mà còn bởi vì hắn tới gần mà tim đập loạn, lặng lẽ di chuyển sang bên cạnh vài bước, sợ hắn nghe được tiếng tim đập, sau đó giả bộ làm đà điểu cúi đầu nhìn mũi chân mình.

Tạ Nhậm Nguyên dường như nghĩ tới cái gì đó, đổi câu hỏi khác: “Em đã học qua thư pháp chưa?”

Câu này ngược lại có thể thừa nhận, Thẩm Ngân lắc đầu.

Tạ Nhậm Nguyên trầm tư, chẳng lẽ, em dâu này của hắn là một thiên tài thư pháp?

Suy nghĩ của hắn ngược lại trùng khớp với tính toán của Thẩm Ngân.

Thẩm Ngân quan sát thấy Tạ Nhậm Nguyên dường như có chút hứng thú với chữ viết mô phỏng giống hết của cô, thăm dò nói: “Chỉ cần nhìn qua thứ gì đó, em có thể bắt chước được.”

Tạ Nhậm Nguyên nhấc mí mắt lên, nhìn Thẩm Ngân một chút, sau đó nói với con gái: “Cầm chữ về luyện, trước khi đi ngủ bảo Hồng Tú mang đến cho cha.”

Sau đó lại quay sang Thẩm Ngân: “Em theo anh lên tầng.”

“Cha, cha tìm Ngân Bảo làm gì? Vẫn để cậu ấy bắt chước các chữ khác sao?” Tạ Diệc Hân tò mò hỏi.

Tạ Nhậm Nguyên thản nhiên quét mắt nhìn con gái: “Bốn chữ lớn.”

Tạ Diệc Hân không dám nói tiếp nữa, tuy rằng tò mò, nhưng so sánh ra, cô càng sợ cha hơn, cũng càng chán ghét luyện chữ.

Tạ Diệc Hân lưu luyến nhìn bóng lưng bọn họ rời đi.

Còn muốn xem Ngân Bảo mô phỏng chữ khác, cũng không biết cô ấy có thể bắt chước tranh hay không?

Suy nghĩ của Tạ Diệc Hân cũng chính là mục đích Tạ Nhậm Nguyên bảo cô đi vào thư phòng.

Trở lại thư phòng mình thường làm việc trên tầng, Tạ Nhậm Nguyên trực tiếp hỏi Thẩm Ngân: “Có thể bắt chước tranh không?”

“Có lẽ.” Thẩm Ngân có chút ngượng ngùng: “Cha em không thích con gái đọc sách nhiều, cho nên em chưa từng thử qua.”

Tạ Nhậm Nguyên khẽ vuốt cằm, tùy ý rút ra một tờ báo, chỉ vào tranh minh họa bên cạnh tiêu đề của một bài viết bên trong: “Em thử cái này xem.”

Thẩm Ngân chỉ nhìn thoáng qua, liền ngoan ngoãn ngẩng đầu nói với hắn: “Đại ca, em không mang theo bút.”

Thẩm Ngân liền nhìn thấy mặt Tạ Nhậm Nguyên trầm tĩnh một chút, dường như im lặng, sau đó chọn ra một cây bút màu đen từ trên mặt bàn đưa cho cô.

Thẩm Ngân vẽ mấy nét trên giấy để thử cảm giác, phát giác cũng không tệ lắm, lúc này lòng sinh ra một kế.

“Cái này thật không tồi nha.” Cô khen ngợi.

Tạ Nhậm Nguyên vốn không muốn đáp lại, nhưng ánh mắt cô gái thật sự quá sáng chói, nên bất đắc dĩ “Ừ” một tiếng.

“Đại ca có thể đưa cho nó cho em hay không? Cây bút em thường dùng vẫn còn để ở nhà mẹ đẻ.” Thẩm Ngân tiếp tục nhìn hắn với đôi mắt đầy sao.

“…”

Thôi, cũng không phải cái mình thường dùng, cứ cho cô cầm đi vậy.

Thẩm Ngân thấy hắn đáp ứng, tâm tình càng tốt hơn, lại nhìn thoáng qua bức tranh minh họa kia, “xột xoạt” một hơi vẽ xong đưa cho hắn.

“Em có thể nhớ kỹ không?” Tạ Nhậm Nguyên chú ý tới cô chỉ nhìn thoáng qua, liền không ngẩng đầu nhìn lần thứ hai nữa.

Thẩm Ngân khoát tay áo, cũng chỉ đơn giản là hai đóa hoa mai mà thôi, không cần cô phải nhìn hai lần.

“Vâng.”

“Đại ca muốn em bắt chước tranh sao?” Cô hỏi.

Tạ Nhậm Nguyên gật đầu, ánh mắt nhìn về phía Thẩm Ngân có chút thâm ý: “Cho dù là cái gì, chỉ cần nhìn một lần là có thể nhớ kỹ?”

“Chắc là vậy đi.” Thẩm Ngân do dự: “Em cũng chưa thử qua.”

Tạ Nhậm Nguyên cũng không nói gì nữa, lấy ra một tờ giấy từ trong một cái tủ khóa, bày ra trước mặt cô: “Vậy bức này, em phải xem bao lâu?”

Thẩm Ngân vừa đảo mắt qua, lập tức trợn tròn hai mắt: “Đại ca, chế tạo súng là vi phạm pháp luật đấy!”

Tạ Nhậm Nguyên im lặng: “Việc Tạ gia làm chính là buôn bán vũ khí.”

Lúc này Thẩm Ngân mới phản ứng lại, lúng túng gãi gãi đầu, chủ động chuyển đề tài: “Có lẽ khoảng một phút.”

“Có thể ngắn hơn không?”

Vì thế Thẩm Ngân đứng ngay tại chỗ nhìn thử rồi lập tức vẽ tranh trong ba mươi giây, Tạ Nhậm Nguyên so sánh một chút, ngoại trừ một vài chi tiết rất nhỏ, quả thật không kém bao nhiêu.

Hắn liền nói: “Có muốn đi theo anh làm việc không?”

Thẩm Ngân sửng sốt một chút.

Tạ Nhậm Nguyên cho rằng cô không chịu, buông giấy xuống, nói ra những lời dài nhất mà Thẩm Ngân nghe được kể từ khi cô gả tới đây.

“Tạ Nhị là một tên côn đồ, nếu em muốn khống chế nó, phải mạnh mẽ hơn nó.”

Chỉ thấy cô ngơ ngác gật đầu, không giống bộ dáng nghe hiểu.

Tạ Nhậm Nguyên nhất thời cảm thấy mệt tâm.

Tạ Nhị hỗn, vợ thì ngốc, nếu như phải phân gia đi ra ngoài, bọn họ làm sao có thể sống được đây.

Nhưng hắn lại không biết Thẩm Ngân chỉ là nhìn hắn đến ngây người, nhìn gương mặt tuấn tú của người đàn ông, cô theo bản năng đưa tay xoa dịu mi tâm đang nhăn lại của hắn.

Vừa định đụng vào, Tạ Nhậm Nguyên lui về phía sau một bước, để cho tay cô nhào vào khoảng không.

Không khí chợt ngưng kết.

[TN] Chương 8: Luyện chữ

[TN] Chương 8: Luyện chữ

Chương 8: Luyện chữ

Có lẽ là ông trời nghe được sự chờ đợi của Tạ Diệc Hân, rất nhanh, cơ hội thân cận liền đến.

Một ngày nhân dịp Tạ Lang Nguyên ra cửa gặp tình nhân, Thẩm Ngân bưng một đĩa bánh ngọt nhỏ tinh xảo tìm đến tòa nhà bên trái.

Ừ, Thẩm Ngân dự định thực hiện lộ trình quanh co, bắt đầu ra tay từ người bên cạnh Tạ Nhậm Nguyên.

Người kia chính là Tạ Diệc Hân có tuổi tác không chênh lệch với cô bao nhiêu.

Sau khi tiến vào nhà, liền hỏi một nha hoàn đang lau bình hoa: “Xin hỏi Diệc Hân ở đâu?”

Nha hoàn kia nhìn thấy Thẩm Ngân thì hơi sửng sốt một chút, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại: “Tiểu thư nhỏ đang ở thư phòng ạ.”

Thẩm Ngân liền mỉm cười cảm tạ cô ấy.

Vừa lên tầng, vừa cảm khái thiên kim tiểu thư dân quốc quả nhiên cũng không dễ làm, tan học trở về còn phải đến thư phòng đọc sách.

Nha hoàn canh giữ ở cửa tiến lên hành lễ, nhìn thấy bánh ngọt trong tay cô liền có thể đoán được mục đích của cô, vì thế lộ vẻ áy náy nói: “Đại thiếu gia đang kiểm tra bài tập của tiểu thư.”

Thẩm Ngân tiếc hận nói: “Thật đúng là không khéo, vốn định mang chút bánh ngọt cho Diệc Hân ăn. Như vậy đi, cô giúp tôi chuyển cho Diệc Hân đi.”

Thẩm Ngân nói xong, đưa cho cô ấy cái đĩa nhỏ tinh xảo trong tay.

Tại thời điểm này, một âm thanh phát ra từ bên trong cánh cửa.

“Hồng Tú, là ai?”

“Hồi tiểu thư, là Nhị thiếu phu nhân.”

Tạ Diệc Hân giống như tìm được cứu binh, vắt chân lên cổ chạy ra mở cửa, quả thực là nước mắt lưng tròng nắm lấy tay Thẩm Ngân: “Thím nhỏ…”

“…”

Cô ấy làm sao vậy? Thẩm Ngân tự nhận mình còn chưa thân mật với cô ấy đến mức vừa gặp nhau đã rơi lệ như này, bởi vì cho đến bây giờ, mình cũng chỉ nói với cô ấy có vài câu, hơn nữa chỉ là chào hỏi lễ phép mà ngắn gọn thôi.

Tạ Diệc Hân không quản được những thứ này, kéo tay cô đưa cô vào thư phòng. Phải biết rằng sát thần trong thư phòng kia có thể lấy mạng của cô, Thẩm Ngân tới đây có thể nói là giải cứu cô đang trong nước sôi lửa bỏng.

Tạ Diệc Hân đã tự hỏi cha có thể nể mặt thím nhỏ mà tha cho cô một lần hay không.

Tuy rằng chỉ lớn hơn Tạ Diệc Hân một tuổi rưỡi, nhưng Thẩm Ngân lại cao hơn cô ấy nửa cái đầu, vì thế vừa mới đi vào, lại càng dễ nhìn thấy Tạ Nhậm Nguyên mặt không chút thay đổi.

“Đại ca.” Thẩm Ngân giống Tạ Lang Nguyên đều gọi hắn là đại ca, hơn nữa còn nở nụ cười lộ ra tám cái răng mà mình tự cho là đẹp nhất.

Nào ngờ người đàn ông kia rất lạnh lùng, ngay cả chữ “Ừ” cũng không nói, chỉ gật đầu đáp lại.

Thẩm Ngân vốn còn muốn tìm đề tài tán gẫu liền không nói nổi, yên lặng dời ánh mắt đi.

Cô đặt đĩa ở nơi còn trống trên bàn làm việc, cúi đầu nhìn tờ giấy Tuyên Thành trải ra trên mặt bàn.

Trên đó có hai chữ lớn luyện tập bằng bút lông.

Nhìn chữ này hơi non nớt, hẳn là do Tạ Diệc Hân viết.

Thẩm Ngân hơi suy tư một chút, mở mắt nói dối: “Sáng sớm đã nghe Lang Nguyên nói chữ Diệc Hân rất đại khí, hôm nay vừa nhìn quả nhiên danh bất hư truyền.”

“…”

Không nói Tạ Nhậm Nguyên, ngay cả Tạ Diệc Hân cũng có chút nghe không nổi.

Tạ Nhậm Nguyên im lặng một chút, không để ý tới Thẩm Ngân, mà chỉ nói với con gái: “Đêm nay trước khi đi ngủ viết xong ba chữ lớn, rồi cầm đến cho cha nhìn.”

Tạ Diệc Hân sa sút đáp: “Vâng.”

Hàng hóa phương Tây ồ ạt tràn vào, Tạ Diệc Hân càng thích và cũng có thói quen sử dụng bút máy, bút lông ở trong lòng cô là thứ mà một “lão nhân gia” như ông nội cô và cha cô mới dùng.

Chỉ là từ trước đến nay cô luôn sợ Tạ Nhậm Nguyên, một bên mài mực một bên rầu rĩ không vui hỏi Thẩm Ngân: “Thím nhỏ, chữ viết bút lông của thím như thế nào?”

Chữ viết tay là văn hóa truyền thống Hoa quốc, Thẩm Tài cũng coi như là phú thương, theo lý thuyết con cái của hắn đương nhiên cũng đều được học qua.

Thẩm Ngân trầm mặc.

Nguyên chủ có viết tốt hay không thì cô không biết, nhưng cô biết cô nhất định viết không tốt.

Vì vậy, cô điên cuồng gọi hệ thống trong lòng.

Hệ thống lần này khá nhân văn, âm thanh điện tử cho cô lời khuyên.

[Kí chủ mở kỹ năng viết bút lông, hay là mở kỹ năng ghi nhớ + bắt chước?]

“Ghi nhớ + Bắt chước?” Thẩm Ngân hỏi trong lòng.

[Chỉ cần xem qua, liền có thể nhanh chóng nhớ kỹ, hơn nữa còn có thể bắt chước theo.]

[Muốn cái này, muốn cái này!] Thẩm Ngân khẩn cấp nói.

Kỹ năng này vừa nghe đã thấy rất có ích, ít nhất bây giờ có thể bắt chước chữ viết của Tạ Diệc Hân.

[Đã trừ đi HP hai tháng, kỹ năng lập tức có hiệu lực.]

Có kỹ năng trong người, Thẩm Ngân tự tin hơn một chút, ít nhất là không sợ lộ tẩy.

Bình tĩnh lại, cầm bút, lại viết hết ba chữ trong một lần ở chỗ trống trên giấy.

Đương nhiên, cũng không hề bắt chước y hệt theo chữ viết tay của Tạ Diệc Hân, cô cũng có sửa đổi một chút.

Chỉ là Tạ Nhậm Nguyên liếc mắt một cái là có thể nhìn ra những chữ này có chút giống với chữ của con gái.

Hắn liếc Thẩm Ngân, cầm bút từ tay cô, nâng cổ tay viết một chữ “Thẩm”, sau đó đưa bút cho Thẩm Ngân.

“Em cũng viết một chữ Thẩm đi.”

Có lẽ là mục tiêu hướng dẫn quấy phá, nên khi đối diện với Tạ Nhậm Nguyên, lỗ tai cô từng chút từng chút phiếm hồng.

Nhận lấy bút, tay vô tình chạm vào ngón tay người đàn ông, Thẩm Ngân cảm giác nhiệt khí từ lỗ tai lan tràn đến hai má, hoảng hốt cúi đầu: “Được, được.”

Tâm trạng bất ổn, quên phải sửa đổi một chút, kết quả trên giấy xuất hiện hai chữ “Thẩm” giống nhau như đúc, ngay cả độ cong cũng không sai chút nào.

Trên mặt Tạ Nhậm Nguyên xuất hiện một chút quái dị, xoay người rút ra một quyển chữ thiếp từ trên giá sách, bày đến trước mặt cô, có lẽ là vì thuận tiện quan sát cách vận dụng ngòi bút của cô, Tạ Nhậm Nguyên đi tới phía sau cô, ngón tay với khớp xương rõ ràng lướt qua cột chữ đầu tiên.

“Em viết lại cột này.”

Thanh âm trầm thấp của người đàn ông vang lên trên đỉnh đầu, sau lưng thậm chí cảm nhận được nhiệt độ trên thân thể hắn, không biết vì sao Thẩm Ngân lại cảm thấy mình hơi chóng mặt, mất đi năng lực suy nghĩ, người đàn ông nói cái gì, cô liền làm theo, vì thế không ngoài dự đoán lại là hai hàng chữ giống nhau như đúc.

(PS: cốt truyện cần phải mở cho nữ chính một ngón tay vàng, yên tâm đi, cũng chỉ có một cái này mà thôi ~).

[TN] Chương 7: Bắn

[TN] Chương 7: Bắn

Chương 7: Bắn (h vụn)

“Đó là thứ có thể làm cho em vui vẻ.”

Thẩm Ngân hoài nghi, tò mò lại vây quanh nó vài lần, nhìn thế nào cũng không cảm thấy thứ này có thể làm cho mình vui vẻ, khuôn mặt nhỏ nhắn sắp nhăn lại thành một đoàn.

Tạ Lang Nguyên dường như đã nhìn ra sự khó hiểu của cô, nghẹn cười nói: “Được rồi, đừng nhìn nữa, hiện tại còn không thể cho em biết được. ”

“Tại sao?” Cô gái chớp mắt.

“Chờ em có quỳ thủy rồi nói cho em biết.” Tạ Lang Nguyên không tiếp tục đề tài này nữa, kéo tay cô lại, một lần nữa cầm lấy côn thịt, tay to bọc trên mu bàn tay cô, thân mật dạy cô: “Ngân Bảo siết chặt tay, đúng, sau đó di động lên xuống như thế này, a… Ngân Bảo thật tuyệt…”

Cô gái chưa từng làm công việc nặng nhọc, lòng bàn tay mềm mại, hơn nữa cũng học rất nhanh, hắn chỉ nắm tay bao bọc vài cái, cô gái liền có thể làm theo, nặng nhẹ nhanh chậm nắm chắc đều rất đúng chỗ.

Mặc dù làm bằng tay không thể so sánh với giao hợp, nhưng nó cũng có hương vị của nó.

Nhất là thủ pháp ngây ngô phối hợp với vẻ mặt ngây thơ, làm cho Tạ Lang Nguyên luôn thích ăn quả chín lần đầu tiên có hứng thú với quả chát.

Trước kia không phải chưa từng chơi xử nữ, nhưng luôn cảm thấy thiếu chút gì đó, bây giờ bị Thẩm Ngân trêu chọc, mới biết được nguyên nhân trong đó.

Xử nữ nơi phong nguyệt phần lớn đều được dạy dỗ qua, tuy chưa phá thân, nhưng thủ pháp ánh mắt đều rất thành thạo. Con gái nhà tốt ngây ngô là ngây ngô, nhưng không khỏi quá mức cứng ngắc.

Thẩm Ngân lại vừa vặn, trong thuần khiết lại mang dục vọng, là loại mà đàn ông yêu thích nhất.

Tuy rằng không biết đang làm cái gì, nhưng Tạ Lang Nguyên gợi cảm trầm thấp và xung quanh phát ra sắc dục, làm cho hai má Thẩm Ngân bất tri bất giác liền khô nóng.

Cô nhìn cái thứ trong tay đến xuất thần.

Một thứ giống như cây gậy màu đỏ thò ra thụt trong lòng bàn tay, cây nấm có thể rỉ nước mà cô nhìn thấy lúc trước, dưới ánh mắt chăm chú của cô lại chậm rãi phun ra một vũng nước, chảy đến mu bàn tay, Thẩm Ngân nghĩ đến mùi vị kia, đột nhiên buông dương vật ra, đưa tay muốn đi tìm đồ lau, đôi mắt đào hoa vốn đang rũ xuống mở ra.

“Ngân Bảo?”

Thẩm Ngân để lộ vết nước trên mu bàn tay: “Tay bẩn rồi, phải lau.”

Tạ Lang Nguyên gối tay sau đầu, chậm rãi nói: “Còn chưa bắn, không cần lau.”

“Nhưng bẩn rồi.” Thẩm Ngân căng thẳng, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc nói.

“Bắn còn có thể bẩn hơn, chờ bắn rồi lau sao.”

Liên tiếp nói mấy chữ “bắn”, lúc này Thẩm Ngân mới để ý tới chữ rõ ràng nghe rất quen, nhưng giờ phút này rất xa lạ.

“Bắn?”

Tạ Lang Nguyên nhếch môi cười khẽ, gương mặt vốn tuấn lãng càng thêm yêu nghiệt gợi cảm, Thẩm Ngân lại một lần nữa nhìn đến ngây người.

“Muốn biết nó là gì không?”

Cô gái sững sờ gật đầu.

“Vậy thì lại động động đi.”

Thẩm Ngân choáng váng tiếp tục động tác, đại khái qua tầm mười phút, cuối cùng cũng biết vì sao lại gọi là “bắn”.

Khi dịch trắng sền sệt phun lên mặt, Thẩm Ngân kêu “nha” một cái, thế tới nhanh khiến đầu óc cô mơ màng mà quên che chắn, đáng thương hề hề nhắm mắt lại, để mặc cho dịch trắng kia phun đầy mặt.

Bắn xong, Tạ Lang Nguyên theo quán tính muốn cô liếm liếm dương vật cho mình, nhưng nhìn thấy bộ dáng đáng thương của Thẩm Ngân, cũng quên muốn liếm, cầm áo lụa lau sạch sẽ cho cô.

Vừa lau, vừa nói: “Sao em cũng không tránh đi, trên tóc đều dính rồi.”

“Anh cũng không nhắc nhở em, làm sao mà em biết nó đột nhiên phun nước chứ?” Thẩm Ngân giận dữ nói.

Tạ Lang Nguyên câm lặng.

Không phải hắn không nhắc nhở, mà là phụ nữ lên giường với hắn đều dùng miệng đón lấy, làm hắn cũng quên Thẩm Ngân vẫn chỉ là một con chim non.

Đương nhiên, Tạ Lang Nguyên làm sao có thể nói ra tình huống chân thật với Thẩm Ngân chứ? Đành phải ngầm thừa nhận cái tội danh này.

Náo loạn hồi lâu, Tạ Lang Nguyên cảm thấy có lẽ đã đến giờ lành, liền dẫn Thẩm Ngân đi kính trà cho cha mẹ.

Sau khi đứng lên, Thẩm Ngân yên lặng đứng bên cạnh Tạ Lang Nguyên nghe Tạ lão gia và Tạ phu nhân nói chuyện.

Nghe đến phiền nên muốn ngẩng đầu nhìn người một chút, gần như là cùng một lúc, hệ thống phát ra âm thanh.

[Mục tiêu công lược: Tạ Nhậm Nguyên, nam, 37 tuổi, có một con gái 12 tuổi… Nhiệm vụ công lược: Ân ái.]

Trong con ngươi phản chiếu hình ảnh một nam nhân thành thục mặc trường bào màu xám, trên mặt đeo kính mắt viền vàng, quanh thân tản mát ra khí tức uy nghiêm và xa cách.

Dường như là nhận ra ánh mắt của Thẩm Ngân, Tạ Nhậm Nguyên hơi nghiêng đầu, con ngươi lãnh đạm đặt ở trên người cô.

Mũi tai Thẩm Ngân bị bắt gặp ngay lập tức đỏ bừng, chột dạ lui về phía sau một bước, Tạ Lang Nguyên vẫn luôn nắm tay cô bị kéo về phía sau, quay đầu lại thấp giọng nói: “Làm sao vậy?”

“Không, không có gì.”

Tạ Lang Nguyên nhíu mày: “Thật sao?”

Tạ Nhậm Nguyên vẫn luôn nhìn bên kia tự nhiên cũng chú ý tới động tĩnh của em trai và em dâu, lúc đầu hắn cho rằng Thẩm Ngân không thoải mái, sau khi nhìn thấy Tạ Lang Nguyên quan tâm Thẩm Ngân, liền dời mắt đi.

Ngược lại Tạ Diệc Hân bên cạnh hắn lại lặng lẽ quan sát thím nhỏ mới tới.

Tại sao nhìn thế nào cũng không thấy thím nhỏ giống người lớn, ngược lại lại giống bạn học trong trường của mình nhỉ?

Không còn cách nào khác, Tạ Diệc Hân là tôn bối (tôn: cháu, bối: vãn bối) duy nhất của Tạ gia không có anh trai chị gái, cũng không có em trai em gái, phải biết rằng bạn bè tốt trong trường đều có chị em có thể cùng nhau nói chuyện thì thầm, làm cho cô rất hâm mộ.

Cho nên khi nhìn thấy thím nhỏ cùng tuổi với cô, cô cũng nhịn không được mà muốn thân cận với cô ấy.

[TN] Chương 6

[TN] Chương 6

Chương 6: Thủ d*m

Tạ Lang Nguyên uống đến say khướt được khiêng vào phòng cưới, dưới sự chỉ dẫn của lão ma ma, Thẩm Ngân lại mơ mơ hồ hồ hoàn thành một loạt nghi thức như uống rượu giao bôi, phòng cưới lớn như vậy chỉ còn lại hai người bọn họ.

Lão ma ma dặn dò cô, muốn cô giúp Tạ Lang Nguyên lau mặt, thay hắn cởi giày mới có thể ngủ.

Thẩm Ngân do dự một hồi lâu mới có động tác.

Tiến lại gần ngửi mùi vị trên người hắn một chút, lập tức ghét bỏ nhảy sang một bên.

Muốn đẩy hắn ra, nhưng người đàn ông trưởng thành cao 1m9 đâu phải là thứ mà một cô gái có thân hình nhỏ nhắn 1m63 như cô đẩy được. Sau khi thử vài lần, Thẩm Ngân từ bỏ, nhảy xuống giường, ôm lấy làn váy cưới bồng bềnh ngồi xuống ghế sô pha.

Tạm thời nằm ở đây một đêm vậy.

Tạ Lang Nguyên thật lâu không ngủ một giấc ngủ say như vậy, có thể là do uống rượu, lúc tỉnh lại đầu có chút choáng váng, quên mất hôm qua là ngày đại hôn của mình, cho rằng còn ở trong hương tình ôn nhu của tình nhân, theo quán tính kêu lên: “Thanh Uyển, rót cho anh một ly nước.”

Thẩm Ngân đang ngồi xếp bằng trên sô pha ăn bánh ngọt muốn giả vờ không nghe thấy, nhưng hắn lại không ngừng kêu, cô gái đành phải rót một ly nước đặt lên đĩa bánh ngọt, một tay cầm, một tay ôm làn váy đi qua.

“Này.” Thẩm Ngân oán giận để chén nước lên mặt hắn.

Tạ Lang Nguyên cầm cổ tay, dùng sức kéo một cái, kéo cô gái đến trên người, nước trong chén ào ào đổ ra, không hề nghiêng lệch, đúng lúc vẩy vào vị trí giữa hai chân.

Thẩm Ngân không để ý tới việc phải tức giận với hắn, sốt ruột xách chăn lên muốn ngăn nước: “Anh đứng lên trước! Nước đổ lên chăn rồi!”

Tạ Lang Nguyên còn đang mệt mỏi, xoay người đè cô xuống dưới thân, thân thể cường tráng vững vàng ngăn chặn thân thể nhỏ bé của Thẩm Ngân, giống như chó con liên tục cọ đầu vào cổ cô.

“Đừng nhúc nhích… Thanh Uyển…”

Thanh âm khàn khàn mà triền miên, nếu như không có hai chữ cuối cùng kia, Thẩm Ngân có thể sẽ tha thứ cho sự thô bạo của hắn.

Chỉ là cô gái tự cho là có lòng độ lượng rất lớn cũng hơi hơi tức giận vì hắn nhận lầm người, bĩu môi đẩy hắn ra: “Em không phải Thanh Uyển.”

Động tác cọ cọ của Tạ Lang Nguyên dừng một chút, bởi vì tối hôm qua uống rượu mà đôi mắt có chút sưng khó khăn mở ra một khe hở, mơ hồ nhìn thấy một khuôn mặt non nớt.

Trầm mặc vài giây, Tạ Lang Nguyên hỏi: “Em là?”

Lần này Thẩm Ngân bộc phát rồi, khuôn mặt nhỏ nhắn vốn đã có chút thịt tức giận đến phồng lên, giận dữ trừng hắn: “Em là vợ anh!”

Tạ Lang Nguyên nhìn khuôn mặt đầy thịt kia, nhịn không được mà cười ra tiếng, ôm cô xoay người, để cho cô nằm trên người mình.

Tư thế thay đổi quá nhanh, Thẩm Ngân không rảnh bận tâm đến điểm tâm trên tay, hơi mất thăng bằng, điểm tâm lăn xuống trên chăn tơ tằm đỏ, mảnh vụn rơi đầy chăn.

Tạ Lang Nguyên hơi khép cặp mắt đào hoa lười biếng đảo qua, ngón tay thon dài ở trên thắt lưng cô tùy ý động đậy: “Anh nói này nàng dâu, sao lập gia đình còn ăn đồ ăn của trẻ con vậy?”

“Em đói!” Thẩm Ngân hợp tình hợp lý nói: “Còn nữa, anh đừng gọi em là nàng dâu, em có tên!”

Tạ Lang Nguyên nhớ tới cách xưng hô của Thẩm phu nhân đối với Thẩm Ngân, cười khẽ cầm tay cô chơi đùa: “Ngân Bảo, anh cũng đói bụng.”

“Vậy anh ăn đi.”

“Không phải chỗ đó đó, mà là nơi này.”

Thẩm Ngân cảm giác lòng bàn tay chạm đến một thứ nóng bỏng, nhíu nhíu mày cúi đầu nhìn.

Tay của mình, đắp ở giữa chân Tạ Lang Nguyên.

Khi cô vừa định hỏi nơi này làm sao có thể đói, Tạ Lang Nguyên đột nhiên cầm tay cô động đậy, nhẹ nhàng xoa nắn thứ vừa mềm vừa cứng này.

“Ngân Bảo có quỳ thủy chưa?” Đôi mắt hoa đào mỉm cười tựa như có một cái móc câu, Thẩm Ngân nhìn ngây người, một hồi lâu mới ngây ngốc lắc đầu.

Đáy mắt thoáng hiện lên vẻthất vọng, Tạ Lang Nguyên khẽ thở dài nói: “Xem ra chỉ có thể dùng cái này.”

Chơi thì chơi, Tạ Lang Nguyên cũng không đụng vào nữ nhân chưa có quỳ thủy, đây là điểm mấu chốt của hắn.

Vừa dứt lời, Thẩm Ngân còn chưa kịp phản ứng, đã trơ mắt nhìn người đàn ông tựa vào đầu giường cởi nút quần tây, lôi từ bên trong ra một cái vật màu nâu đỏ to bằng cổ tay cô.

Bàn tay thon dài trắng nõn của nam nhân cầm lấy thứ kia, ngón cái đặt ở chỗ giống như cây nấm vuốt ve. Thẩm Ngân liền nhìn thấy, nơi đó có tiết ra một tơ bạc trong suốt sền sệt.

Đồng tử cô gái khẽ run lên, theo bản năng giấu bàn tay vừa chạm vào chỗ đó ra phía sau lưng.

“Ngân Bảo, đưa tay cho anh.”

Thẩm Ngân chưa từng thấy qua thứ kia, vẻ mặt khẩn trương lắc đầu, bàn tay nhỏ bé nắm chặt áo càng giấu chặt hơn.

“Ngoan, Ngân Bảo, đưa tay đây, bằng không, chờ một chút không dùng tay, thì sẽ dùng cái này của em đấy.” Tạ Lang Nguyên trực tiếp dùng tay mới nắm nam căn điểm vào giữa cánh môi cô gái, đoạn trước đầu lưỡi ngay lập tức nếm được một cỗ mùi vị quái dị nói không nên lời.

Có chút chát chát, và một chút tanh.

Hai hàng lông mày đẹp nhíu lại, trong ánh mắt tràn đầy nghi hoặc.

Anh ta cho mình ăn cái gì vậy?

Cô gái còn chưa học được cách che giấu tâm tư, Tạ Lang Nguyên vừa nhìn biểu tình kia của cô, liền biết cô đang suy nghĩ cái gì, lại lau ở miệng mã nhãn một cái, để cho càng nhiều dịch tuyến tiền liệt dính vào ngón cái, lần này, trực tiếp đưa đầu ngón tay cái vào trong miệng cô.

“Có ngon không?”

Thẩm Ngân trợn tròn hai mắt, không thể tin nhìn về phía hắn: “Anh, sao anh lại cho em ăn cái thứ này!?”

Cô thấy rõ ràng, chất lỏng trên ngón cái, là chảy ra từ trong côn thịt kia!

Mặc dù cô không biết nó là gì, nhưng trực giác của cô tin rằng đó không phải là thứ gì tốt.

Tạ Lang Nguyên vui vẻ không được, trong phòng đều là tiếng cười trầm thấp của hắn: “Em có biết đó là cái gì không? Cứ ghét bỏ như vậy à.”

Nghe hắn nói như vậy, Thẩm Ngân đúng là có suy nghĩ một chút, sau đó vô cùng thành thật lắc đầu.