Danh mục: thamngan
[TN] Chương 14: Anh giúp em buộc
Chương 14: Anh giúp em buộc
“Em biết mà, nhưng anh ấy không đưa cho em áo ngực, vì sao mà em phải cho anh ấy xem.” Thẩm Ngân nói đến mức hợp tình hợp lý: “Mẹ em cũng không mua, anh mua cho em, đương nhiên phải cho anh xem.”
Tạ Nhậm Nguyên xoa xoa mi tâm, vừa muốn mở miệng, ngoài cửa đột nhiên vang lên giọng nói của Trường Thụy.
“Đại thiếu phu nhân.”
Thẩm Ngân lập tức ngẩng đầu nhìn Tạ Nhậm Nguyên, gấp gáp nói: “Em, em trốn trước.”
Nói xong nhìn trái nhìn phải nhìn bốn phía, rồi tập trung ánh mắt vào tủ sách phía sau hắn.
Tủ sách cao hơn hai mét, cửa tầng trên là thủy tinh, tầng dưới là gỗ, đại khái cao một mét, Tạ Nhậm Nguyên còn chưa kịp ngăn cản, Thẩm Ngân đã mở cửa tủ ra chui vào.
Cô ấy đang trốn cái gì vậy? Thư Hồi cũng không phải là không biết cô ấy ở đây.
Thẩm Ngân vừa đi vào, cửa liền mở ra, Thư Hồi chậm rãi đi vào, nha hoàn phía sau cầm khay gỗ, phía trên đặt hai cái chén sứ.
Sườn xám màu vàng kim hồ điệp trên nền đen phác họa đường cong nữ tính, sau khi nhìn thấy Tạ Nhậm Nguyên, cười khẽ vuốt ve mái tóc xoăn ở cổ.
“Sao không thấy em dâu đâu?”
Tạ Nhậm Nguyên dừng một chút mới nói: “Em ấy trở về rồi.”
Nha hoàn đặt chén sứ lên bàn tròn gỗ lim đãi khách, liền lui ra ngoài.
Lông mày cong mảnh hơi hơi nhướng lên, Thư Hồi cười nói: “Vậy mì hoành thánh này đành phải để em bồi anh dùng rồi.”
Trong tủ, Thẩm Ngân nhẹ nhàng đặt hộp gỗ lên sách, lại cẩn thận cởi giày ra, mới cong chân ngồi nghiêng, áp mặt trên cửa tủ nghe lén.
Thư Hồi nói chuyện nhỏ nhẹ ấm áp, Tạ Nhậm Nguyên lại là một hồ lô buồn bực, nghe được một lúc cô liền thấy nhàm chán.
Trong tủ ngược lại có sách, nhưng đen ngòm không nhìn thấy chữ, Thẩm Ngân nhàm chán một hồi lâu mới nhớ tới cái hộp gỗ kia.
Khi Tạ Nhậm Nguyên tiễn Thư Hồi đi, quỳ một gối mở cửa tủ ra, trước mắt xuất hiện tấm lưng trắng nõn mà trần trụi.
Vạt sườn xám thẳng tắp được tháo ra đến thắt lưng, cô gái ngồi đưa lưng về phía cửa tủ, dường như cảm nhận được ánh sáng, khi cửa tủ mở ra kinh ngạc quay đầu lại.
Mắt hạnh đối diện với con ngươi hẹp dài của nam nhân, “Nha” một tiếng, cuống quít lấy tay che ngực.
Tạ Nhậm Nguyên đứng dậy, đi đến bên cửa sổ đưa lưng về phía tủ sách: “Em mặc vào trước đi.”
Giọng nói mang theo một tia dao động.
Đợi hồi lâu, vẫn không thấy động tĩnh gì, hắn lại hỏi: “Ngân Bảo?”
Giọng nói uất ức của cô gái vang lên: “Em không mặc được.”
Cánh tay Thẩm Ngân che trước ngực ngăn nơi mới chỉ mặc một nửa áo ngực, dây đeo trên vai và lưng còn chưa thắt xong, thắt lưng mèo chui ra khỏi tủ, chân trần chạy đến bên cạnh Tạ Nhậm Nguyên, đưa lưng về phía hắn.
“Đại ca, anh giúp em buộc dây đi.”
Cái áo ngực này cũng không phải Tạ Nhậm Nguyên tự mình đi mua, hắn bàn giao cho Trường Thụy, mà Trường Thụy thân là một đại lão thô, lại càng không hiểu đồ chơi của nữ nhân, trực tiếp bảo ông chủ gói mấy cái áo ngực bán chạy nhất trong cửa hàng.
Bộ đồ bơi trên người Thẩm Ngân chính là một trong số đó, bởi vì nó đắt nhất, cho nên đặt ở tầng trên cùng của hộp gỗ, phía dưới còn đặt hai món đồ bình thường.
“Ngân Bảo!”
Lần đầu tiên Thẩm Ngân cảm nhận được sự tức giận của người đàn ông, hoảng sợ, xoay người ngửa đầu nhìn anh, ủy khuất nói: “Anh giúp em buộc thôi mà, em còn chưa cho anh xem đâu.”
Vừa nói vừa xoay lưng cho hắn, sườn xám cởi nửa kia mơ hồ có xu hướng rơi xuống, thậm chí nhìn thấy váy lót phía dưới.
Tạ Nhậm Nguyên xoay người định rời đi, Thẩm Ngân thấy thế, không để ý tới việc che ngực nữa, hai tay mở ra ôm lấy hắn từ phía sau: “Anh đi đâu vậy? Đại ca anh đừng đi…”
Áo ngực viền ren màu trắng vừa vặn rơi xuống bên chân nam nhân.
“Thẩm Ngân, buông ra.” Giọng nói của người đàn ông cực kỳ lạnh lùng.
“Không buông, em không buông!” Thẩm Ngân nào chịu được sự lạnh lùng của người đàn ông, trong lời nói đều mang theo nức nở, quấy nhiễu đến Trường Thụy ngoài cửa.
Trường Thụy gõ cửa: “Đại thiếu gia, ngài không sao chứ?”
“Cậu cách xa một chút, còn có, bất luận kẻ nào cũng không được cho vào.”
Phân phó Trường Thụy xong, nên xử lý Thẩm Ngân.
Con ngươi Tạ Nhậm Nguyên rũ xuống, trầm giọng quát lớn: “Anh nói buông ra.”
Thẩm Ngân khóc lóc hỏi: “Em buông ra, anh sẽ đi sao?”
“Đừng để anh ra tay.”
Cánh tay đầy cơ bắp bị ôm vào trong ngực đã kéo căng, Thẩm Ngân có chút sợ hãi, nhưng vừa nghĩ đến buông ra, chỉ sợ sau này hắn sẽ xa cách mình, cắn cắn môi dưới, cánh tay càng ôm chặt hơn.
“Em không buông.” Cô dán mặt lên lưng người đàn ông, nước mắt chảy xuống, thấm ướt một mảng trường sam màu xám nhỏ: “Em biết thả ra anh sẽ đi, còn có thể không để ý tới em nữa, em không muốn anh không để ý tới em.”
Tạ Nhậm Nguyên mím chặt môi, bàn tay dùng sức, cạy tay đang ôm trên người mình ra, lực lượng lớn khiến cô gái lảo đảo lui về phía sau vài bước, ngã xuống thảm.
“Đại ca…” Cô co tay chắn trước ngực đáng thương ở phía sau kêu lên.
Tạ Nhậm Nguyên rũ con ngươi xuống, cũng không quay đầu đi ra ngoài.
Trường Thụy đứng cách đó một mét lập tức tiến lên hai bước.
“Cậu canh giữ ở chỗ này, Ngân… Nếu Thẩm Ngân đi ra, liền khóa cửa lại, nếu không ra, đợi đến khi cô ấy đi ra mới thôi.”
Trong mắt Trường Thụy hiện lên một tia kinh ngạc, cũng không gọi Ngân Bảo nữa, Nhị thiếu phu nhân chọc đại thiếu gia giận nhiều bao nhiêu vậy?
“Vâng.” Trường Thụy lên tiếng, đợi Tạ Nhậm Nguyên đi rồi, tận chức đứng bên cửa canh giữ.
Canh một đêm, trời hơi sáng, không thấy Thẩm Ngân đi ra, ngược lại lại chờ được Tạ Nhậm Nguyên tới.
Trường Thụy vẫn đứng đây, chứng tỏ Thẩm Ngân vẫn chưa đi ra.
Hắn gật đầu với Trường Thụy, ý bảo hắn đến một bên canh giữ, tự mình đẩy cửa đi vào.
[TN] Chương 13: Phát dục
Chương 13: Phát dục
Tạ Nhậm Nguyên cầm nắp bình do dự một chút, nếu trực tiếp đóng lại, nơi cô uống qua, nhất định sẽ tiếp xúc với miệng bình.
Nhưng nhìn Thẩm Ngân bên cạnh đã bắt đầu bô bô nói Tạ Lang Nguyên khi dễ mình như thế nào, cuối cùng vẫn là đóng vào.
Thôi, trẻ con mà thôi.
Đến cổng vòm vườn hoa, Thẩm Ngân tự giác ngừng nói chuyện, ngẩng đầu nhìn Tạ Nhậm Nguyên.
“Đại ca, vậy em về ăn sáng trước.”
“Ừ.”
Thẩm Ngân thấy phản ứng của hắn lạnh nhạt như vậy, nhịn không được lại hỏi thêm một câu: “Anh đã ăn chưa?”
“Ừ.”
Thẩm Ngân liền thất vọng “Ồ” một tiếng, còn muốn mời hắn cùng ăn đâu.
Lúc xoay người muốn đi, Tạ Nhậm Nguyên đột nhiên mở miệng: “Em…”
“Dạ?” Thẩm Ngân quay đầu lại, đôi mắt to chợt lóe lên tràn đầy chờ mong.
Tạ Nhậm Nguyên đột nhiên nhanh chóng đảo qua ngực, suy nghĩ một chút, vẫn là không nói ra được, rũ mắt nói: “Quên đi, em trở về đi.”
Thẩm Ngân thất vọng mím môi, không nhúc nhích, bàn tay nhỏ bé đưa ra sau lưng hỏi hắn: “Vừa rồi anh muốn nói gì?”
“Không có gì, trở về đi.”
Dứt lời, chân dài liền cất bước nhanh chóng bước qua người cô.
Từ sau khi gặp qua một lần, cũng không biết có phải là ảo giác hay không, Tạ Nhậm Nguyên thỉnh thoảng lơ đãng xẹt qua trước ngực cô, luôn cảm giác hai thứ đó hình như có tăng lên một chút.
Chẳng lẽ là phát dục?
Phỏng đoán này đã được xác nhận khi họ ăn tối với nhau vào một đêm nào đó.
Sườn xám màu vàng bó chặt của cô gái phác họa bộ ngực thật chặt, chiếc bánh bao hấp đã được thăng cấp thành một chiếc bánh bao nhỏ to bằng nắm đấm, mà mỗi lần nhìn thấy vải sườn xám mỏng manh kia, Tạ Nhậm Nguyên sợ hai núm vú kia đột nhiên đứng lên.
Tạ Lang Nguyên cũng quá sơ ý, căn bản không chú ý tới việc cô vợ nhỏ của mình phát dục, cũng không biết đang lăn lộn ở chỗ nào rồi.
Tạ Nhậm Nguyên cũng không trông cậy vào Thẩm Ngân có thể tự mình phát giác, nếu phát giác, làm sao có thể ngày ngày còn mặc sườn xám bó sát?
Hay là, để vợ nhắc nhở?
Nhưng làm sao giải thích với cô ấy chuyện mình chú ý tới bộ ngực của em dâu.
Thân là đại ca, Tạ Nhậm Nguyên cảm thấy đau đầu.
Vốn định mặc kệ, nhưng nhìn mấy ngày cuối cùng vẫn nhịn không được, giơ tay gọi Trường Thụy tới.
Đồng thời Thẩm Ngân cũng đang rất buồn rầu, theo tình hình Tạ Lang Nguyên khinh bỉ bộ ngực của cô, Thẩm Ngân đã biết được đàn ông đều thích lớn.
Cúi đầu nhìn bộ ngực của mình, mặc dù hình như hơi lớn hơn trước một chút, nhưng dường như vẫn chưa đạt tiêu chuẩn.
Cô hồi tưởng lại Liễu Thanh Uyển một chút, khuôn mặt nhỏ nhắn ưu sầu không chịu nổi.
Ngã người xuống giường nằm một hồi lâu, mới đứng lên lục lọi tìm kiếm trong tủ quần áo, cầm từng kiện sườn xám chạy đến trước gương so sánh thân hình, cuối cùng cũng chọn được một kiện sườn xám thẳng nền đen hoa trắng, xẻ đến tận giữa đùi.
Thẩm Ngân đắc ý vỗ vỗ đôi chân dài vừa trơn vừa trắng của mình, định đợi lát nữa sẽ tắm rửa thật kỹ. Chân thơm thơm, nói không chừng hắn sẽ thích, một khi đã thích nói không chừng liền sờ sờ không phải sao?
Đáng tiếc, cô gái lại chỉ đoán đúng một nửa, đúng là quả thật Tạ Nhậm Nguyên có sờ, nhưng thứ sờ đến cũng không phải là chân, mà là một bộ vị riêng tư hơn.
Tắm rửa xong đi ra, Thẩm Ngân đứng ở trước gương thưởng thức một hồi lâu, lại gọi nha hoàn lấy giày da đầu vuông màu đen, trên đầu giày đính một món cái nơ bướm màu vàng.
Tuy rằng cùng chỉ cao hai ba cm, nhưng mà đeo vào cảm giác quả thật không giống nhau, hình như trưởng thành hơn rất nhiều.
Thẩm Ngân cực kỳ hài lòng, tự nhận mình cao lên không ít, buông tóc vẫn còn hơi ẩm ướt xuống rồi vui vẻ đi đến thư phòng Tạ Nhậm Nguyên.
Không ngờ được chính là, khi đi vào thư phòng, không đợi được ánh mắt kinh diễm của nam nhân, mà chỉ bày ra vẻ mặt nghiêm túc bảo cô ngồi xuống.
Thẩm Ngân cũng bị làm cho khẩn trương, bàn tay nhỏ bé đàng hoàng để lên đùi, biểu tình nghiêm túc theo.
“Đại ca, việc làm ăn đến rồi sao?”
Ánh mắt Tạ Nhậm Nguyên chậm lại một chút: “… Không phải.”
Thẩm Ngân liền buông lỏng, vỗ ngực nói: “Vậy tại sao anh lại khẩn trương như vậy? Làm em sợ muốn chết.”
Cô đứng lên đi xoay một vòng trước mặt nam nhân, hơi rụt rè hỏi: “Đại ca, hôm nay em có đẹp không?”
Nhưng cũng không giấu được sự đắc ý trong mắt, Tạ Nhậm Nguyên có chút muốn cười, nhưng ngại mặt mũi lại nhịn xuống, hơi gật đầu khẳng định với cô.
Thẩm Ngân vui vẻ híp mắt lại thành một khe hở, chạy đến bên cửa sổ soi hình chiếu mờ nhạt trên thủy tinh, Tạ Nhậm Nguyên dựa lưng vào ghế, nhìn bóng lưng xinh đẹp của cô nhếch khóe miệng.
Chờ cô làm đẹp xong, lại vẫy tay với cô: “Lại đây.”
Thẩm Ngân chạy tới, chỉ thấy trên bàn có một cái hộp gỗ hình vuông.
“Trở về lại…”
Chữ còn chưa nói ra miệng, Thẩm Ngân đã mở nắp ra, chỉ là trong nháy mắt sau, lại đỏ mặt đậy vào.
“Anh, anh tặng em thứ này làm cái gì?”
Bên trong là một chiếc áo ngực viền ren trắng.
Khuôn mặt vạn năm không thay đổi của Tạ Nhậm Nguyên hiện lên một tia mất tự nhiên: “Sau này mặc cái này.”
“Vậy em, vậy em thay xong rồi cho anh xem.” Thẩm Ngân không biết nghĩ tới đâu, điển hình là hiểu sai, ôm cái hộp trước ngực định rời đi, Tạ Nhậm Nguyên vừa nghe, cảm thấy không ổn, vội vàng gọi cô lại.
Hai đạo mày kiếm nhíu lại: “Cái gì mà cho anh xem?”
Thẩm Ngân giống như tiểu tức phụ thẹn thùng, ngượng ngùng nhìn hắn một cái, cúi đầu nhỏ giọng nói: “Liền, liền mặc cho anh xem nha…”
Tạ Nhậm Nguyên đầu liền lớn: “Người em gả là Lang Nguyên.”
[TN] Chương 12: Ngực đè lên mặt
Chương 12: Ngực đè lên mặt
Tạ Nhậm Nguyên kéo cô từ trên người xuống: “Không được gọi là Tạ Nhị.”
“Anh ấy bắt nạt em!”
Tạ Nhậm Nguyên vừa đi về phía ghế đá, vừa nói: “Sao lại bắt nặt em?”
“Anh ấy sờ em!”
“…” Tạ Nhậm Nguyên không nói gì, chuyện vợ chồng có thể gọi là bắt nạt sao?
Nhưng lại đột nhiên cảm giác có chỗ nào đó không đúng, dừng bước, xoay người hỏi cô: “Em và Lang Nguyên đã động phòng chưa?”
Tạ Nhậm Nguyên trời sinh mặt lạnh, hơn nữa còn thêm ngữ khí lãnh đạm, làm cho người ta không cảm giác được hỏi như vậy có chỗ nào không đúng.
Thẩm Ngân nghi hoặc nhíu nhíu mày: “Động phòng?”
Tạ Nhậm Nguyên thấy cô cái hiểu cái không, suy nghĩ một chút, thay đổi câu hỏi: “Đã từng ngủ chung giường với Lang Nguyên chưa?”
Ở trước mặt Tạ Nhậm Nguyên, Thẩm Ngân sẽ không nói dối, cố hết sức gật đầu, sau đó cố ý nhấn mạnh: “Bởi vì bọn em chỉ có một cái giường.”
Ý là bất đắc dĩ mới ngủ cùng một chỗ.
Tạ Nhậm Nguyên cũng không lĩnh hội được ý tứ tiềm ẩn của cô, ở trong mắt hắn, Thẩm Ngân và Tạ Lang Nguyên là vợ chồng, ngủ cùng nhau là rất bình thường, chỉ là, ngủ cùng một chỗ cũng không có nghĩa là vợ chồng thực sự.
“Ngủ có quần áo?”
Thẩm Ngân sửng sốt một chút mới phản ứng lại, sau đó gật gật đầu: “Đương nhiên, mẹ nói bụng lộ ra bên ngoài, ngủ dễ bị cảm lạnh.”
Tạ Nhậm Nguyên liền hiểu được, cô và Tạ Lang Nguyên vẫn chưa là vợ chồng thực sự.
Dù sao cũng sống cùng nhau nhiều năm, Tạ Nhậm Nguyên cũng biết được loại con gái mà em trai nhà mình yêu thích.
Nếu là một tháng trước khi cô mới gả vào, Tạ Nhậm Nguyên tuyệt đối sẽ nhắc nhở cô chủ động một chút, nhưng trải qua gần một tháng ở chung, thái độ cùng suy nghĩ của hắn đối với Thẩm Ngân đều thay đổi, hắn hy vọng cô nên suy nghĩ vì bản thân một chút.
Tạ Nhậm Nguyên không tiếp tục đề tài đời sống tình dục nữa, mà hỏi: “Ngân Bảo năm nay mười bốn tuổi đúng không?”
Thẩm Ngân vươn ba ngón tay ra: “Còn thiếu ba tháng nữa.”
Tạ Nhậm Nguyên gật đầu, nhìn bộ dáng ngây thơ hồn nhiên của cô gái, đột nhiên cảm thấy may mắn khi nhị đệ không chạm vào cô.
Nếu bị nam nhân đụng vào, đôi mắt này còn có thể trong suốt như vậy sao?
Thẩm Ngân thấy hắn không nói chuyện, đưa tay lắc lắc trước mắt hắn.
“Đại ca?”
Hắn hoàn hồn lại: “Hả.”
“Anh đang nghĩ gì? Sao lại không nói chuyện?”
“Không có gì.” Hắn gạt con ngươi sang một bên, cầm lấy bình nước quân dụng trên bàn đá, ngửa đầu uống một ngụm nước lớn.
Đặt bình xuống, liền nhìn thấy cô gái trông mong nhìn bình nước trong tay hắn, hai chữ “Muốn uống” chỉ còn kém không viết trực tiếp lên mặt.
Hắn lặng lẽ nâng bình nước lên cao một chút, định phớt lờ ánh mắt của cô gái.
Nhưng Thẩm Ngân đâu phải là người khác, mặt không đỏ chút nào liền trực tiếp mở miệng: “Đại ca, em cũng khát.”
“Em không tập luyện.”
“Em chạy tới!”
“Trở về rồi uống.”
“Nhưng bây giờ em muốn uống.” Thẩm Ngân đã to gan đến mức nhảy lên đưa tay định lấy, Tạ Nhậm Nguyên trầm mặc nâng nó lên cao hơn.
Tạ Nhậm Nguyên còn cao hơn so với Tạ Lang Nguyên, Thẩm Ngân nhảy hai cái liền phát hiện mình ngay cả cổ tay hắn cũng không tiếp cận được, vì thế tròng mắt đảo một vòng, chân dùng lực nhảy lên người hắn, váy vốn dài đến bắp chân bởi vì hai chân tách ra kẹp lên người hắn mà trượt đến giữa đùi, Tạ Nhậm Nguyên chỉ cảm thấy hai mắt đều là chân dài trắng bóng.
Cô gái một tay ôm cổ hắn cố định, một tay duỗi lên trên, với lấy bình nước, Tạ Nhậm Nguyên vốn có thể ném bình nước ra ngoài, nhưng cơ thể nữ nhân mềm mại mang theo hương hoa ngọt ngào bám lên người mình, vẫn làm hắn ngơ ngác một lúc.
Đến khi phản ứng lại, cô gái đã lấy được bình nước, hai tay chống lên vai hắn chuẩn bị uống.
Tạ Nhậm Nguyên mắc kẹt dưới cánh tay cô, muốn xách cô xuống, không ngờ Thẩm Ngân đột nhiên ôm chặt lấy đầu hắn, lúc này, bộ ngực vừa vặn đặt trên mặt hắn.
Hai thứ kia vẫn chỉ là bánh bao hấp, không dùng được áo ngực đang lưu hành bây giờ, vẫn là mặc yếm vải truyền thống, cho nên Tạ Nhậm Nguyên có thể cảm nhận rõ ràng có hai viên nho nhỏ mềm mại đè lên mặt mình, còn ngửi được hương sữa nhàn nhạt.
Hắn lại giật mình.
Mãi đến khi cảm nhận được hai viên cứng rắn nhô lên không ngừng ma sát trên mặt mình, mới đột nhiên bừng tỉnh.
Bàn tay to đầy vết chai cứng nhanh chóng lưu loát nắm lấy phần eo, kéo Thẩm Ngân xuống.
Cô gái còn ôm bình nước của hắn, không đứng vững, lảo đảo lui vài bước, khoảng cách vừa kéo ra, Tạ Nhậm Nguyên liền nhìn thấy rõ hai điểm nhô ra trên chiếc váy cổ tròn màu xanh biển.
Đó là núm vú của cô ấy.
Ánh mắt Tạ Nhậm Nguyên phức tạp.
Thẩm Ngân dường như hoàn toàn không cảm nhận được những phân tử bất thường trong không khí, giơ bình nước còn lớn hơn mặt cô lên, ngượng ngùng nói: “Em không vặn được.”
Còn sợ Tạ Nhậm Nguyên hiểu lầm, lập tức nói tiếp một câu: “Là anh luôn muốn bắt em xuống, không phải bởi vì em không có khí lực.”
Sau đó đáng thương nhìn hắn.
Tạ Nhậm Nguyên: “…”
Được rồi.
Lần này sự chú ý cũng không còn ở trên vú nữa, Tạ Nhậm Nguyên phát hiện da mặt Thẩm Ngân còn dày hơn hắn tưởng tượng.
Hai người cứ như vậy nhìn nhau vài giây, rốt cục, Tạ Nhậm Nguyên đầu hàng.
Lặng lẽ nhận lấy bình nước, rót non nửa nắp bình, đưa cho cô.
Con mắt Thẩm Ngân lập tức sáng lên, cầm nắp bình uống từng ngụm nhỏ.
Uống vào uống vào, mặt càng ngày càng nóng, chẳng lẽ là bởi vì uống cùng một bình nước với hắn sao?
Thẩm Ngân bình thường sẽ không rối rắm nghĩ những chuyện không hiểu, nghĩ mãi mà không ra thì sẽ ném ra sau đầu, sung sướng uống cạn chỗ nước còn lại rồi trả lại nắp bình cho Tạ Nhậm Nguyên.
[TN] Chương 11: Cáo trạng
Chương 11: Cáo trạng
Tạ Nhậm Nguyên chỉnh đầu cô thẳng lại, thản nhiên nói: “Ngồi mệt mỏi thì đứng lên đi một chút đi.”
Thẩm Ngân bĩu môi, hừ một tiếng chạy đến cửa sổ ngắm cảnh đêm.
Tạ Nhậm Nguyên nhìn hành động trẻ con của cô liền nhẹ nhàng lắc đầu, tiếp tục cúi đầu lựa chọn bản vẽ tiếp theo.
Không bao lâu sau, Thẩm Ngân liền chạy về, khom lưng kề sát lưng cùng nhau nhìn bản vẽ với hắn: “Đại ca, anh bảo em nhận những thứ này làm cái gì chứ?”
“Đến lúc đó em sẽ biết.”
“Vậy em có được chia phần không?”
“Em muốn bao nhiêu?” Tạ Nhậm Nguyên cười nói, hắn không ngờ Thẩm Ngân lại trực tiếp phân chia với hắn.
Đáng tiếc Thẩm Ngân cũng thật sự chỉ là hai mắt có nhưng như mù mà tùy ý nhắc tới, ngượng ngùng gãi gãi đầu: “Em cũng không rõ lắm, đại ca, anh cảm thấy em sẽ được bao nhiêu?”
“Phải xem em hoàn thành như thế nào.”
Thẩm Ngân cảm thấy hứng thú, hai mắt sáng lên nói: “Vậy chúng ta mau đi thôi!”
“Gấp cái gì, còn phải học, hơn nữa sinh ý cũng không phải nói đến là đến.” Tạ Nhậm Nguyên nói chuyện với cô càng ngày càng thả lỏng, chỉ chỉ mặt bàn làm để cô làm tốt: “Được rồi, chúng ta tiếp tục.”
Cứ như vậy lại học thêm một tháng nữa, Thẩm Ngân vẫn không đợi được cơ hội làm ăn, nhưng mà lại chờ được một cơ hội khiến Tạ Nhậm Nguyên đau lòng cho cô.
Tuy rằng đã kết hôn, nhưng thời gian Tạ Lang Nguyên lăn lộn ở bên ngoài vẫn tương đối nhiều, nhất là Liễu Thanh Uyển đã có cảm giác rất nguy cơ, quấn lấy hắn gần nửa tháng không về nhà qua đêm.
Lúc đầu Tạ Nhậm Nguyên cũng không biết, tuy nói đều ở Tạ công quán, nhưng hắn ở bên trái, Tạ Nhị ở bên phải, ngoại trừ ăn tối ra thì rất ít có cơ hội gặp mặt.
Hắn cũng là đột nhiên có ngày dạy muộn, sau khi bảo Trường Thụy đưa Thẩm Ngân trở về thư phòng thuận miệng hỏi một câu mới biết được.
“Lang Nguyên không trách Ngân Bảo chứ?”
Dù sao đã gần 0 giờ mới thả cô đi.
“Nhị thiếu gia?” Trường Thụy giật mình nói: “Nhị thiếu gia không có ở nhà.”
Động tác Tạ Nhậm Nguyên dừng lại, ngẩng đầu: “Không ở nhà?”
Trường Thụy lập tức cúi đầu báo cáo: “Đúng vậy, tiểu nhân hỏi nha hoàn bên cạnh Nhị thiếu phu nhân, nghe nói đã gần nửa tháng Nhị thiếu gia mỗi đêm đều ở ngoài.”
Thẩm Ngân mới gả tới đây hơn một tháng, hắn liền đi ra ngoài lăn lộn nửa tháng.
Mặt Tạ Nhậm Nguyên lập tức trầm xuống, nặng nề đặt bút xuống.
Cô gái không chỉ có kỹ năng mô phỏng cực kỳ thiên phú, còn khiêm tốn hiếu học, đương nhiên, tính cách cũng tốt, biết săn sóc làm nũng, trong lòng Tạ Nhậm Nguyên đã đưa Thẩm Ngân vào phạm vi người nhà mình.
Nghĩ đến Thẩm Ngân tuổi còn nhỏ đã phải gả cho hắn, mỗi đêm lại phòng không gối chiếc, không khỏi dâng lên một cỗ lửa giận, đêm đó liền dẫn người lôi Tạ Lang Nguyên từ chỗ tiểu nam môn bắt về, dạy bảo đến hơn nửa đêm mới thả hắn trở về.
Ngay khi ra khỏi cửa đại ca, sắc mặt Tạ Lang Nguyên đột nhiên biến đổi, cũng không buồn giấu đi vẻ mặt tràn đầy tức giận, cho rằng là Thẩm Ngân cáo trạng, xông về phòng muốn tính sổ với cô, khí thế mãnh liệt đến cả nha hoàn cũng không ngăn được.
Trong khi cô gái đang ngủ say, đột nhiên bị một lực lượng kéo lên, cô mơ mơ màng màng mở mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt âm u của chồng mình.
“Anh về sao?” Thanh âm còn mang theo buồn ngủ, ánh mắt mệt mỏi đến mức rũ xuống lại muốn nhắm lại.
Có thể là cô gái quá nhỏ, khí chất ngây thơ ngây thơ trên người đang ở thời điểm mãnh liệt, khi Tạ Lang Nguyên nhìn thấy mặt cô, tức giận nhưng lại không phát ra được.
Hắn hừ lạnh một tiếng, buông cổ áo ra khiến Thẩm Ngân ngã trở lại giường.
Thẩm Ngân cũng không tức giận, ôm chăn ngồi dậy, ngửa đầu hỏi hắn: “Không phải đang ở tiểu nam môn sao, sao lại trở về?”
“Tại sao anh lại trở về, không phải em là người rõ ràng nhất sao?” Tạ Lang Nguyên cười lạnh nói.
Thẩm Ngân ngây người, gãi gãi đầu: “Sao em lại rõ ràng? Em vẫn đang ngủ mà.”
Đột nhiên, miệng chuyển thành oán giận: “Đều tại anh đánh thức, đợi lát nữa ngủ không được thì làm sao bây giờ, em còn đang phát triển, không cao được nữa là đều tại anh đấy.”
“Không phải em cáo trạng với đại ca việc anh không ở nhà sao?”
“Tại sao em phải cáo trạng? Mỗi ngày đều học tập vất vả với đại ca, em mới không rảnh mà quản anh ở đâu đâu.” Thẩm Ngân cũng hừ hắn.
Tạ Lang Nguyên nghe lời này không vui: “Anh là chồng của em, em mặc kệ anh thì muốn quản ai?”
Tuy rằng hắn không có tình cảm nam nữ đối với Thẩm Ngân, nhưng nghe được Thẩm Ngân không coi trọng hắn, cũng sẽ khó chịu.
Thẩm Ngân hừ một tiếng, xoay người nằm xuống, không để ý tới hắn.
Nhưng việc này lại làm Tạ Lang Nguyên tức giận, đạp giày đi lên giường, cưỡng chế quay người cô lại ôm lấy.
Được rồi, không muốn để ý tới hắn đúng không.
Tạ Lang Nguyên đúng là hỗn, nhưng văn tài võ nghệ cũng đã học qua, hai ba cái liền chế trụ được Thẩm Ngân đang giãy dụa.
Ôm còn chưa tính, còn động tay động chân, ngoại trừ chỗ riêng thì chỗ nào cũng bị hắn sờ soạng một lần, ủy khuất đến mức Thẩm Ngân ỉu xìu cả đêm, đến ngày hôm sau cũng không thấy tốt hơn.
Cô có mục tiêu công lược, để cho nam nhân khác khác sờ thì phải làm sao đây?
Vừa ủy khuất, liền muốn tìm người an ủi, mà ở Tạ gia, người ở chung với cô nhiều nhất chính là Tạ Nhậm Nguyên, vì thế ngày hôm sau ngay cả điểm tâm cũng không có ăn liền chạy đến tiểu hoa viên nơi hắn thường rèn luyện.
Sở dĩ to gan chạy tới tiểu hoa viên như vậy, là bởi vì thê tử Thư Hồi của Tạ Nhậm Nguyên sợ bị rám nắng, mà Tạ Nhậm Nguyên lại không thích có quá nhiều người hầu hạ, cho nên nơi đó bình thường cũng chỉ có một mình hắn, cũng lắm là có thêm Trường Thụy.
Mà không thể nghi ngờ Thẩm Ngân chính là may mắn, ngày cô chạy đến Trường Thụy lại không có ở đấy, nhìn thấy Tạ Nhậm Nguyên cả người đầy mồ hôi đang đứng dưới tàng cây nghỉ ngơi, một chút cũng không ngừng xông vào trong ngực hắn, ngẩng mặt nhỏ nhắn lên cáo trạng: “Đại ca, Tạ Nhị xấu!”
