[TN] Chương 69: Trốn không thoát

[TN] Chương 69: Trốn không thoát

Chương 69: Trốn không thoát

Trong phòng ánh đèn mờ nhạt, rất yên tĩnh, không giống như có động tĩnh.

Nhưng đèn sáng, chứng tỏ người bên trong nhất định còn chưa ngủ, Thẩm Ngân nín thở ngưng thần yên tĩnh nghe, quả thật thật sự làm cho cô nghe được một chút thanh âm.

Đó là một âm thanh giống như chăn mền đang run rẩy.

Tim Thẩm Ngân run lên, tựa hồ là nghĩ tới cái gì đó, che miệng đi vào trong.

Cô đi vào phòng ngủ, đại khái còn có chút ấn tượng, hóp lưng lại như mèo, chân trần, bám vào bình phong bằng gỗ, lặng lẽ thò đầu nhìn về phía giường.

Chăn trên giường nhô cao, người bên trong đang làm động tác di chuyển, chăn cũng đong đưa trên dưới.

Thanh âm cô nghe được chính là âm thanh chăn đong đưa tạo thành.

Thư Hồi không có thói quen rên trên giường, hơn nữa quan hệ tình dục của cô và Tạ Nhậm Nguyên tương đối quy củ, cũng không kịch liệt, cũng bởi vậy Thẩm Ngân may mắn tránh được phải nghe tiếng rên rỉ.

Nhưng mà cho dù không nghe thấy tiếng rên rỉ, chỉ có động tác phập phồng kia, không khó đoán được bọn họ đang làm cái gì.

Không biết vì cái gì, hốc mắt bắt đầu nóng lên, trong con ngươi dần dần mơ hồ, cho đến khi che khuất tầm mắt, nhẹ nhàng chớp chớp, từng giọt nước mắt cuồn cuộn rơi xuống.

Cô không muốn ở lại đây nữa, động tác dao động dao động theo sát mà cũng lớn lên theo, chân không cẩn thận đụng phải bình phong, phát ra tiếng động, kinh động đến Thư Hồi.

“Có âm thanh? Hay là em nghe nhầm?”

Tạ Nhậm Nguyên tự nhiên cũng nghe được, cụp mắt xuống: “Nghe lầm đi.”

Thẩm Ngân từng tới, mục đích cũng đạt được, tình dục với vợ càng thêm nhạt nhẽo vô vị.

Nhưng hắn giống như vì chứng minh mình cũng không phải Thẩm Ngân là không thể, động tác máy móc, không biết qua bao lâu, cái thứ kia một chút dục vọng bắn ra cũng không có, thậm chí có xu hướng mềm nhũn.

Trong lòng nam nhân cũng hiểu được, cắm qua huyệt cực phẩm của cô gái, sau này cắm vợ, tự nhiên không có tư vị gì.

Nam nhân có chút thất bại rút ra, khoác áo ngủ, cầm điếu thuốc đi ra phòng ngủ.

Bắn không bắn Thư Hồi có thể cảm giác được, nhưng cô cũng không tiện truy vấn nam nhân vì sao rõ ràng không bắn, với không tiếp tục.

Tính cách Thư Hồi chính là như vậy, cũng không nói ra suy nghĩ chân thật trong lòng, Tạ Nhậm Nguyên cũng ngầm thừa nhận cô không thích làm việc này cho lắm, cho nên lúc rời đi cũng không có áy náy.

Tạ Nhậm Nguyên tựa vào bệ cửa sổ, đốt một điếu kẹp trên tay, bệ cửa sổ đối diện phòng ngủ của Thẩm Ngân ở nhà phải, hắn lẳng lặng nhìn đóa hoa màu trắng cắm trên cửa sổ.

Liên tiếp hai ngày, Tạ Nhậm Nguyên đều giống như phân cao thấp cùng bản thân, mỗi đêm đều hoan hảo với Thư Hồi, kết quả tự nhiên không khó đoán được, không có lần nào có thể bắn ra.

Đêm thứ ba, sau khi xuất tinh thất bại, nội tâm Tạ Nhậm Nguyên chồng chất phiền não đạt tới đỉnh điểm, khi Thư Hồi lại cho rằng hắn muốn đến bệ cửa sổ hút thuốc thì bóng dáng Tạ Nhậm Nguyên vọt vào nhà phải.

Thẩm Ngân không thích hạ nhân hầu hạ bên người, nếu Tạ Lang Nguyên không có ở đây, bình thường sẽ đuổi hạ nhân canh gác đêm, cũng chính vì vậy, Tạ Nhậm Nguyên không tốn chút sức lực nào liền lẻn vào trong phòng của cô.

Mấy ngày nay trạng thái của cô gái không tốt, nương theo ánh trăng còn có thể nhìn thấy hốc mắt có chút sưng lên, có lẽ cách đây không lâu vừa mới khóc một hồi.

Cảm xúc trong lòng rất phức tạp, có đau lòng, cũng có khoái cảm trả thù, hai người đang đánh cờ với nhau, ngay cả Tạ Nhậm Nguyên cũng không nói rõ rốt cuộc mình hy vọng bên nào thắng.

Nội tâm phức tạp làm cho hắn càng thêm mất khống chế, hung hăng xé rách váy ngủ có thắt lưng lụa trắng tinh, cái mông tròn trịa đầy đặn mà co dãn trắng đến phản quang dưới ánh trăng.

Tạ Nhậm Nguyên hung hăng vỗ một chưởng, xoay người làm cho cô nằm sấp, không để ý huyệt có ướt át hay không, trực tiếp từ phía sau cắm vào.

“A… Này!”

Thẩm Ngân bị cảm giác xé rách đau đớn làm tỉnh lại, vừa kêu một tiếng, miệng bị người ta vững vàng che lại.

Tiến vào huyệt nóng bỏng mà chặt chẽ, cái loại cảm giác thoải mái phệ cốt này là cảm giác mà mấy ngày trước không đạt được, Tạ Nhậm Nguyên giống như tiểu tử mao đầu vừa mới nếm thử tư vị nữ nhân, chỉ vì theo đuổi khoái cảm, không có bất kỳ kỹ xảo nào mà đụng loạn trong huyệt.

“Đừng kêu.”

Nghe được thanh âm, Thẩm Ngân quay đầu lại, vừa nhìn thấy người, trong đầu hiện lên cảnh tượng đêm đó, nước mắt không chịu thua kém lại chảy xuống: “Anh đi ra, không phải có Thư Hồi rồi sao, còn tới chỗ em làm gì nữa.”

Tạ Nhậm Nguyên không trả lời, lẳng lặng nhìn ánh mắt cô, động tác hông chưa từng dừng lại.

“Anh cố ý để cho em nhìn thấy, đúng không?” Thẩm Ngân ủy khuất trở tay đẩy bụng nam nhân ra, không cho hắn chen vào huyệt: “Anh quá xấu, em không thích anh nữa.”

Nói xong câu đó, cô ngây ngốc, đột nhiên nhớ tới Tạ Nhậm Nguyên là đối tượng công lược, nước mắt chảy dài càng dữ dội.

Điều đó có nghĩa là cô không thể trốn thoát.

Thanh âm luôn luôn không có tình cảm của Tạ Nhậm Nguyên khó có thể nghe ra ý tứ trào phúng: “Không thích anh, thích Tạ Nhị?”

Thẩm Ngân cảm thấy tiền đồ của mình tối tăm, kêu lên: “Không thích, em không thích ai cả!”

Lửa trong mắt Tạ Nhậm Nguyên sắp toát ra: “Không phải do em quyết.”

Dưới thân nặng nề đâm vào, toàn bộ hành lang chưa phát triển hoàn toàn bị dương vật chống thẳng tắp, quy đầu lại vọt vào trong miệng tử cung.

“A ha, đau, đau quá…” Thân thể Thẩm Ngân cứng đờ, cô cảm giác thịt ở miệng huyệt bị xé rách đau rát, vô cùng không có cốt khí mà khóc lóc xin hắn tha thứ: “Đừng làm nữa, hu hu, em thích anh, em thích anh còn không được sao?”

Tạ Nhậm Nguyên nhìn cô gái khóc lóc thảm thiết đáng thương, chung quy đau lòng vẫn chiến thắng trả thù, nhẹ nhàng rút về phía sau một chút, lật cô lại, động tác nhẹ nhàng: “Ly hôn rồi đi theo anh được không?”

Thẩm Ngân vẫn rất thương tâm, nước mắt chảy không ngừng, ôm lấy đầu hắn, liếm lung tung trên môi hắn: “Sao lại ly hôn?”

Cô liếm liếm, đột nhiên nghĩ đến một vấn đề: “Nhưng ly hôn, mẹ sẽ không cần em nữa.”

Đây chính là thời đại tư tưởng phong kiến còn tồn tại nha, kết quả của nữ tử ly hôn thường sẽ không tốt.